Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi âm thầm giấu dấu răng trên cổ tay, đứng lên.
“Không có.”
“?”
Đoạn Tuấn Cường nheo đôi mắt tam giác, nhìn tôi rồi lại nhìn người phụ nữ kia. Không phát hiện được gì khác thường, hắn vẫn nở một nụ cười kỳ quái.
Sau khi việc dọn bụng kết thúc, trời cũng gần sáng. Đoạn Tuấn Cường gọi một đám người đi tìm Hoắc Mộng trong làng.
“Ai tìm được nữ sinh đại học đó thì cô ta là vợ người ấy!”
“Nếu hai hậu sinh thành phố kia hỏi, vẫn nói như cũ, bảo không tìm thấy, đã mất tích rồi.”
Đám đàn ông trong làng gần như phát đi/ên.
Vô h/ồn, tham lam, không còn nhân tính.
Tôi trở về nhà.
Vừa vào cửa đã nhìn thấy A Hương đang một mình chẻ củi trong sân.
Khi không có ai ở bên cạnh, bà cởi bỏ vẻ đanh đ/á, thô tục, trở nên yên tĩnh.
Chỉ là băng vải trên tay đã được thay mới.
Đột nhiên, bà phát hiện ánh mắt tôi, ngẩng đầu. Vẻ mặt lập tức tự nhiên biến thành sự thô tục của phụ nữ nông thôn.
“Về rồi cũng không biết lên tiếng? Đúng là th/ần ki/nh y như lão già ch*t ti/ệt nhà mày.”
Tôi hỏi:
“Má, má rất sợ Hoắc Mộng bị cha con để mắt tới sao?”
“Nhảm nhí. Con hồ ly đó đứng đấy giả vờ không tranh không giành, thật ra trong lòng không biết thèm muốn cha mày đến mức nào. Ông ta là trưởng làng, lời ông ta là lớn nhất.”
“Con nói một loại sợ khác.”
Giọng tôi không tự chủ mềm đi.
“Con nói má sợ cô ấy cũng giống như má, không thể thoát khỏi ngôi làng này, đúng không?”
“…”
A Hương nhìn chằm chằm tôi.
Không nói gì.
Dường như đang quan sát tôi.
Lưỡi d/ao chẻ củi âm thầm hướng về phía tôi, trong mắt tràn ngập cảnh giác và sát ý ngùn ngụt.
### 10
Tôi vẫn luôn tò mò, một phụ nữ thô tục, hay gh/en như A Hương làm cách nào có thể cùng Hoắc Mộng bình an nằm trên một giường đất tới bốn giờ sáng?
Chỉ riêng nước bọt khi bà m/ắng người cũng đủ nhấn chìm cô ấy rồi.
Điều khiến tôi tò mò hơn là vẻ muốn nói lại thôi của Hoắc Mộng trong chùa.
Dấu tay m/áu ở góc tây nam, lỗ thủng chật hẹp…
“Ngay từ đầu, má đã cố đuổi Hoắc Mộng đi.”
“Má không sợ cô ấy được Đoạn Tuấn Cường để mắt rồi u/y hi*p địa vị của mình. Má sợ cô ấy bị nh/ốt trong dãy núi đất vàng này.”
“Tối qua má đã nói rõ mọi chuyện với Hoắc Mộng, đúng không? Má chỉ tin tưởng phụ nữ.”
“Trò chơi bốn góc là th/ủ đo/ạn vụng về mà đám đàn ông Đoạn Tuấn Cường dùng để b/ắt c/óc phụ nữ từ bên ngoài. Bọn họ dùng th/uốc mê hoặc thứ gì đó, muốn lợi dụng bóng tối bắt Hoắc Mộng đi.”
“Nhưng má đã xuất hiện trước để c/ứu cô ấy. Hoắc Mộng được má giấu đi bảo vệ.”
“Má, mẹ Xuân Thành và người phụ nữ mang th/ai kia đã cố tình diễn một màn để kéo dài thời gian. Màn kịch ấy cũng đúng ý mọi người, bởi mọi người không muốn sinh con cho đám đàn ông này, bất kể là trai hay gái.”
“Má, đúng không?”
【Ting! Nhiệm vụ nhánh hoàn thành.】
【Phần thưởng nhiệm vụ sẽ được phát thống nhất sau khi vượt qua phó bản.】
…
A Hương đột nhiên bật cười.
Nụ cười dịu dàng như một đóa thủy tiên được chăm sóc cẩn thận trong nhà kính.
Chỉ tiếc rằng bà đã bị thương.
Khi mở miệng lần nữa, giọng bà không còn mang âm điệu địa phương, mà là tiếng phổ thông tiêu chuẩn.
Còn mang chút mềm mại của vùng sông nước Giang Nam.
“Đúng, cô ấy được ta giấu đi.”
“Con trai ta quả nhiên thông minh, giống ta. Còn gương mặt lại giống bà ngoại con, rất xinh đẹp.”
“Chỉ tiếc con quá thông minh, cũng tiếc trong người con có một nửa dòng m/áu của Đoạn Tuấn Cường.”
Lời vừa dứt, con d/ao chẻ củi trong tay bà đã ch/ém về phía đầu tôi.
Khoảng cách rất gần.
Nhưng tôi nghiêng người né được.
Chỉ là còn chưa kịp phản ứng, lưỡi d/ao lóe ánh bạc đã lại ch/ém về phía cổ tôi.
Cuốn theo vô số mảnh vụn gỗ vàng li ti.
Vốn có thể dễ dàng né được, nhưng tôi đột nhiên hít phải không ít mùn gỗ, cảm giác khó chịu trong phổi lập tức ập tới.
“Khụ khụ…”
Lưỡi d/ao sượt qua da cổ tôi.
【Chú ý, người chơi Đoạn Nhiên, giá trị sinh mệnh 4.】
“Khụ khụ… Má, con không có ý gì khác. Con có thể…”
Chưa nói xong, lại thêm một nhát d/ao.
Lưỡi d/ao rạ/ch qua cánh tay tôi.
【Chú ý, người chơi Đoạn Nhiên, giá trị sinh mệnh 3.】
【Chú ý, người chơi Đoạn Nhiên, giá trị sinh mệnh 2.】
Tôi yếu ớt ngã xuống đất, làm bụi bay lên một lớp, lá phổi gần như n/ổ tung.
Cuối cùng cũng biết vì sao bà ăn nhiều cơm như vậy.
Đàn ông hoàn toàn không phải đối thủ của bà.
Nhưng A Hương không vội gi*t tôi đang ho dữ dội đến miệng đầy m/áu.
Bà chỉ cầm một cây gậy, nhìn chằm chằm chân và đầu tôi. Trong mắt thoáng qua một tia không đành lòng cùng sự giằng co.
“đá/nh g/ãy chân con, sau đó đá/nh con thành kẻ ngốc. Con sẽ không ch*t, nhưng sau này sẽ không giống Đoạn Tuấn Cường b/ắt n/ạt chúng ta.”
“Đoạn Nhiên, ta rất xin lỗi vì đã sinh ra con.”
Nói xong, bà đỏ mắt giơ cây gậy lên.
Lúc này, cuối cùng tôi cũng có cơ hội hét lớn:
“Ông nội c/ứu cháu!”
Là anh em thì tới đỡ đò/n cho tôi.
Giây tiếp theo, Bùi Thanh Yến lập tức xuất hiện trước mặt tôi.
Bàn tay anh lần này hóa thành những cành cây mềm mại, quấn ch/ặt A Hương đang đầy sát khí.
Khi anh quay đầu, tôi đã r/un r/ẩy ăn nốt hạt thông còn lại.
【Người chơi Đoạn Nhiên sử dụng đạo cụ “Hạt thông”, giá trị sinh mệnh tăng lên 7.】
7?
Mẹ kiếp!
Chẳng phải tăng 10 điểm sao?
Đạo cụ còn có hàng giả, hàng kém chất lượng nữa à?
Dường như cảm nhận được lời ch/ửi trong lòng tôi, giọng máy móc lúc này mới vô cảm bổ sung:
【Tất cả đạo cụ gia tăng sinh mệnh đều chịu ảnh hưởng bởi giới hạn sinh mệnh của người chơi. Người chơi Đoạn Nhiên đang trong trạng thái b/ệnh nặng, giới hạn sinh mệnh đã giảm xuống 7.】
…
9
50
20
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook