Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1
Đêm khuya.
Ký túc xá sau khi kéo rèm tối đen như mực, giơ tay ra cũng chẳng thấy nổi năm ngón tay.
Chiếc giường tầng trên gần cửa sổ bỗng phát ra những tiếng sột soạt trong đêm.
Âm thanh hơi ồn ào, khiến người ta không khỏi nhíu mày bực bội.
Rất nhanh, âm thanh đó bắt đầu di chuyển.
Lần theo quỹ đạo, tiếng động ấy men lết về phía trước.
Vượt qua tấm rèm ngăn cách giữa hai chiếc giường, trườn dọc theo bắp chân săn chắc của chàng trai đi lên trên, rồi cuối cùng dừng lại ở bên hông cậu ấy.
Hai bắp chân trắng trẻo chỉ mặc đ/ộc chiếc quần đùi, cứ thế dạng ra cưỡi hẳn lên người chàng trai.
Mắt vẫn mở, nhưng ánh nhìn lại vô h/ồn.
Ngồi đờ đẫn một lát, dường như chợt nhớ ra điều gì đó.
Đôi môi mấp máy: "Khát quá... uống nước..."
Chiếc mũi thanh tú khẽ chun lại, hệt như một chú cún con đang ngửi ngửi tìm nguồn nước.
Cơ thể cúi rạp xuống, men theo người chàng trai trườn dần lên trên.
Cuối cùng dừng lại trên mặt cậu ấy, ngửi thấy một luồng hơi nước ẩm ướt mang theo hương bạc hà.
"Khát quá... uống nước."
Cứ như một chú cún con, cọ xát rồi hôn hít l.i.ế.m láp người bạn cùng phòng đang say giấc.
Cố gắng cạy mở khuôn miệng không quá lớn kia để tìm ki/ếm dòng nước ngọt lành giải khát.
Nhưng càng uống, cơ thể lại càng nóng ran; càng nóng, miệng lại càng khát khô.
Cuối cùng chỉ có thể ra sức hôn l.i.ế.m nhiệt tình hơn nữa.
Cho đến khi, người vốn đang cực kỳ mệt mỏi vì bị huấn luyện quá độ vào ban ngày kia bị l.i.ế.m cho tỉnh giấc.
"Đậu má!"
Ban đầu là gi/ật nảy mình.
Bật thốt lên một tiếng kinh hô ngắn ngủi.
Miệng vừa há ra, đã bị người trước mặt càng thêm được đà lấn tới.
Lục Chi Ngang theo bản năng vung tay hất người kia sang một bên, nhanh chóng vơ lấy điện thoại bật đèn pin lên.
Ánh đèn sáng bừng.
Soi rọi trong không gian chật hẹp là khuôn mặt đờ đẫn, ngoan ngoãn mà lại vô cùng ngơ ngác.
Nhìn thấy là người quen, Lục Chi Ngang lập tức ném điện thoại sang bên, túm ch/ặt lấy cổ áo tôi.
"Tống Niệm Tân, mẹ kiếp cậu chơi đàn ông mà dám chơi tới trên đầu tôi rồi đúng không?"
Nói xong, sợ chuyện không vẻ vang gì này lọt vào tai người khác, cậu ta còn cố tình hạ thấp giọng xuống.
Nhưng mặc cho cậu ta có dữ tằn đến đâu, đứa ban ngày cứ thấy cậu ta là sợ hãi như tôi, giờ phút này chỉ nhớ duy nhất một chuyện.
Đôi môi khô khốc khẽ mím lại, yết hầu trượt lên xuống.
"Khát..."
Cậu ta sững sờ mất một giây, sau đó nhíu mày.
"Mẹ kiếp cậu..."
Thấy cậu ta không nhúc nhích, người tôi cũng chẳng buồn động đậy, chỉ có cái đầu là rướn thẳng về phía trước, c.ắ.n phập xuống một lần nữa.
Hai mắt Lục Chi Ngang lập tức trừng lớn.
"Mẹ nó!"
2
Sáng sớm ngày hôm sau.
Vừa mới ngủ dậy, tôi đã theo thói quen mím mím môi.
Ơ kìa?
Bờ môi mỗi sáng thức dậy luôn khô nẻ, hôm nay lại căng mọng ươn ướt.
Hôm qua tôi uống nhiều nước lắm hả ta?
Chợt nghĩ ngợi một lát nhưng chẳng nhớ ra nổi, chắc là... cũng nhiều lắm nhỉ.
Khom lưng định trèo từ giường trên xuống, vừa ngoảnh đầu lại, tôi đã đối mặt ngay với quầng thâm đen xì to đùng của Lục Chi Ngang.
Chắc là ngủ không ngon giấc, lúc này cậu ta đang nhìn tôi với khuôn mặt đầy oán h/ận.
Tôi vô dụng nuốt nước bọt cái ực.
Lẽ nào là... thấy đêm qua tôi ngủ ngon quá...
Nên gh/en tị à?
Để xua đi sự x/ấu hổ, tôi đành phải cười gượng hì hì hai tiếng.
Sau đó cất lời: "Anh Lục, chào buổi sáng."
Cậu ta không đáp.
Chỉ có ánh mắt là cứ như keo 502, dán ch/ặt lấy mặt tôi không buông.
Cứ như thể muốn nhìn thấu ra điều gì đó vậy.
Lăng Tiêu ở giường đối diện để nguyên cái đầu bù xù trèo xuống giường, cặp mắt hồ ly tuyệt đẹp lúc này đang híp lại một nửa, mang đến cảm giác chẳng mấy dễ chọc.
Cậu ta học khoa Quản trị Kinh tế, ngoại hình đẹp, gia thế khủng, nghe đồn phân nửa nữ sinh trong trường đều muốn lên giường với cậu ta.
Giường bên cạnh cậu ta là Tô M/ộ của khoa Múa, một mỹ nam tóc dài kiêm luôn hoa khôi của khoa.
Sở hữu khuôn mặt đẹp xuất trần, nhưng tính cách lại lạnh lùng đến mức mùa hè cũng có thể khiến người ta lạnh tới phát ốm.
Còn Lục Chi Ngang, dân thể thao, cao 1m93, cánh tay kia nhìn thôi cũng thấy sắp to bằng bắp đùi tôi rồi.
Ba người họ đều là những nhân vật kiệt xuất của các khoa, tính cách cũng chẳng dễ gần chút nào.
Nói tóm lại, tôi chẳng dám đắc tội với ai trong số họ cả.
Ngày thường, chúng tôi cũng chỉ duy trì ở mức độ sống chung một phòng và thi thoảng chào hỏi nhau vài câu.
Việc Lục Chi Ngang cứ nhìn tôi chằm chằm như thế, thật sự khiến trong lòng tôi dâng lên cỗ bất an.
May thay, cậu ta chỉ nhìn vậy thôi, chứ không thực sự tỏ ra khó chịu hay ki/ếm chuyện gây rắc rối cho tôi.
Tôi thở dài một hơi.
Thấy áp lực gh/ê.
3
Lại đến buổi tối.
Tôi trải xong chăn đệm ở giường trên.
Lúc cúi đầu nhìn xuống, tôi thấy Lục Chi Ngang - kẻ tối nào cũng cắm mặt vào chơi game, giờ phút này lại đang cau mày, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại, hình như đang đọc gì đó.
Tôi hơi tò mò nên ngó thêm vài cái.
Chỉ kịp nhìn lướt qua mấy chữ, nào là mộng du, nào là không được gọi dậy các kiểu.
Giây tiếp theo, Lục Chi Ngang đã lập tức úp sấp điện thoại xuống.
"Nhìn cái gì?"
Giọng cậu ta hơi dữ dằn, tôi sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
Lục Chi Ngang thấy tôi trèo lên giường, sắc mặt trông có vẻ không được tốt cho lắm.
Thế nhưng sau đó cậu ta cũng trèo lên giường của mình.
Trước khi kéo rèm lại, cậu ta còn trừng mắt lườm tôi một cái đầy khó hiểu.
Quăng lại một câu: "Thằng nhóc nhà cậu liệu h/ồn mà cẩn thận đấy."
Tôi sợ muốn c.h.ế.t đi sống lại.
Thở mạnh cũng chẳng dám.
Chẳng lẽ chỉ vì tôi lỡ nhìn màn hình điện thoại của cậu ta một cái, mà cậu ta định thủ tiêu tôi luôn sao?
Hu hu hu, xã hội pháp trị đã c/ứu rỗi mạng tôi.
Chương 10
Chương 7
Chương 32
Chương 40
Chương 15
Chương 9
Chương 10
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook