Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Gió thổi qua vòm cây, lá xào xạc reo vang.
Mấy con ve sầu bám ch/ặt vào thân cây, dốc hết sức rung đôi cánh nhỏ, cất lên những tiếng kêu ran ran hết đợt này đến đợt khác.
Làn gió thoảng mang theo hơi ấm nồng đượm mơn trớn qua gò má, thổi tung phần tóc mái trước trán.
Đây là một ngày mùa hạ chẳng thể bình thường hơn.
Trước cổng trường Đại học F người qua kẻ lại tấp nập. Những tân sinh viên mang theo gương mặt rạng rỡ đầy nét trẻ trung và tràn trề mong đợi, phấn khởi bước chân qua cánh cổng lớn của khuôn viên trường.
Đúng vào lúc này, một chiếc Maybach màu đen chầm chậm rẽ qua đám đông rồi vững vàng dừng lại ngay trước cổng trường.
Cánh cửa xe mở ra, một đôi giày da bóng loáng dẫn đầu bước ra giẫm chắc lên mặt đất. Người đàn ông sở hữu chiều cao vô cùng ưu việt khẽ khom người, thẳng lưng rời khỏi ghế lái.
Hắn ta sở hữu một gương mặt góc cạnh như d/ao khắc, đôi lông mày ki/ếm khí chất, đôi môi mỏng mím ch/ặt toát ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Đôi mắt sâu thẳm tựa như những vì tinh tú ẩn hiện trong đêm tối, khiến cho đám sinh viên đi ngang qua cứ phải ngoái đầu lại nhìn tới ba lần, liên tục ghé mắt chú ý.
Hách Phàn dứt khoát sải bước đi tới trước cửa ghế phụ, dịu dàng mở cửa xe ra. Một cậu thanh niên ngoài hai mươi tuổi nhanh nhảu từ trên xe nhảy tót xuống.
Cậu có vóc dáng trung bình, gương mặt tuấn tú trắng trẻo, làn da từ hai gò má kéo dài xuống tận cổ mịn màng và sạch sẽ như sứ trắng. Cậu diện một chiếc sơ mi trắng phong cách thanh tân giản dị, mỗi khi nở nụ cười trên mặt lại để lộ ra hai chiếc lúm đồng tiền sâu hoắm.
Cậu ngửa cổ lên nhìn chăm chú vào khẩu hiệu của trường Đại học F: Bác học nhi đốc chí, thiết vấn nhi cận tư (Học rộng và kiên định chí hướng, hỏi kỹ và suy nghĩ thấu đáo).
Ánh nắng hè chói chang rực rỡ rọi thẳng lên chóp mũi, Tô Vũ hai tay chống nạnh, dáng vẻ vô cùng hăng hái đắc ý.
Cuối cùng thì bản thân cũng có thể mở mày mở mặt rồi! Bắt đầu từ ngày hôm nay trở đi, cậu đã chính thức trở thành học viên cao học của ngôi trường danh tiếng này, thân phận và địa vị rõ ràng đã hoàn toàn khác biệt so với trước kia rồi nhé.
"Ai thế kia nhỉ? Là sinh viên trường mình sao? Trông đẹp trai quá đi mất, nhìn cứ như ngôi sao nổi tiếng ấy."
"Có nên lên xin WeChat không nhỉ? Nhưng mà anh ấy đẹp trai quá, tớ chẳng dám đâu, chân run bần bật rồi, không bước nổi đi nữa."
Bên tai vang lên những tiếng xầm xì bàn tán đầy vẻ ngưỡng m/ộ của mấy bạn nữ sinh, Tô Vũ giơ tay lên khẽ gãi gãi mũi, hai vành tai đỏ ửng lên vì ngượng ngùng.
Cũng bình thường thôi mà, làm gì đến mức đẹp trai lắm đâu chứ~
Nói người ta giống ngôi sao nổi tiếng thì quả thực là hơi quá khen rồi!
Còn vụ WeChat thì thôi xin kiếu nhé, người ta kết hôn lâu rồi, ông chồng hợp pháp còn đang lù lù đi ngay sau mông đây này.
Hách Phàn mở cốp xe phía sau ra, đem toàn bộ đống hành lý của Tô Vũ dỡ xuống dưới.
Vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy cái điệu bộ kiêu ngạo nhỏ nhen của bà xã nhà mình, hắn ta chỉ biết bất giác lắc đầu bật cười bất lực.
Chỉ là thi đỗ một cái bằng cao học nhỏ nhoi thôi mà, nhìn cái điệu bộ đắc ý vểnh râu lên của em ấy kìa?
Cái đồ nhóc miền Nam nhỏ con này, cái đuôi có khi sắp vểnh lên tận trời xanh luôn rồi ấy chứ.
"Trời đất ơi, anh ấy cười kìa, nụ cười trông cưng chiều kinh khủng."
"Hai người kia có qu/an h/ệ gì với nhau thế nhỉ? Sao anh ấy cứ nhìn người ta mà cười mãi thế? Chớ không lẽ là em trai đấy chứ?"
Nghe mấy lời bàn tán xôn xao tới tận đây, Tô Vũ bấy giờ mới muộn màng phản ứng kịp. Hóa ra cái câu khen đẹp trai với cả giống ngôi sao nổi tiếng nọ, căn bản từ đầu đến cuối chẳng có một chữ nào là đang khen ngợi cậu cả.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc sụ xuống, Tô Vũ dùng ánh mắt oán h/ận quay ngoắt đầu lại nhìn.
Người đàn ông diện một bộ đồ thể thao giản dị màu đen, bộ dạng có phần hơi ngổ ngáo tùy tiện tựa lưng vào cửa xe, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười badboy, trên mặt mang theo vài phần ngông cuồ/ng kiêu ngạo bất cần đời.
Ánh mắt của toàn bộ mọi người từ già trẻ lớn bé xung quanh bấy giờ đều đồng loạt đổ dồn hết lên trên thân hình của hắn ta. Mấy bạn nữ sinh thì e thẹn ngượng ngùng, vị giáo sư già vô tình đi ngang qua, ngay đến cả bác bảo vệ cổng trường cũng đang nhìn chằm chằm không chớp mắt, ngay cả con chó đi lạc bên đường cũng chỉ biết hướng về phía hắn ta mà vẫy vẫy cái đuôi nhiệt tình.
Cái quái gì thế này, suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt, chẳng chịu giữ gìn nam đức gì cả.
Đừng nhìn nữa, tất cả mọi người cấm có được nhìn nữa, đây là người đàn ông của tôi!
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 15
Chương 11
Chương 28
Bình luận
Bình luận Facebook