Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không hiểu sao bóng đèn ngoài hành lang lại bị hỏng, cứ chớp nhấp nháy liên hồi, cảm giác như thể giây tiếp theo sẽ có một tên bi/ến th/ái cuồ/ng bám đuôi lao bổ ra vậy.
Trong đầu tôi bắt đầu nhảy có số lượng khoảng một trăm cuốn tiểu thuyết kinh dị trinh thám, tôi run lẩy bẩy bấm mật khẩu mở cửa, đôi bàn tay cứ run b/ắn lên khiến tôi gõ nhầm mật khẩu liên tiếp mấy lần liền.
Tiếng "Tít" vang lên, cuối cùng cửa cũng được mở tung, tôi cuống cuồ/ng lôi vali chui tuột vào bên trong nhà, vừa định khép cửa lại thì bất ngờ có một bàn tay lớn đẩy mạnh cánh cửa ra một cách vô cùng dễ dàng.
Lông tơ trên người tôi dựng ngược cả lên, đến khi định thần lại thì nửa bàn chân của kẻ đó đã bước lọt thỏm vào trong nhà rồi.
Tôi đem hết toàn bộ bú sữa mẹ ra để kéo cửa đẩy ra ngoài, nhưng thế quái nào mà vẫn không tài nào khép lại nổi.
Đúng lúc nguy cấp, tôi bỗng lóe lên một ý tưởng thiên tài, giơ chân nhằm thẳng vào cái bàn chân đang chặn cửa ấy mà nhảy tót một cú trời giáng.
Cuối cùng kẻ ngoài cửa cũng khựng người lại, cách một lớp cửa mà tôi vẫn nghe rõ mồn một tiếng hít ngụm khí lạnh đ/au đớn của anh.
"Đừng giẫm nữa, là anh đây."
Chất giọng trầm ấm này trong suốt mấy tháng qua, tôi có hóa thành tro cũng không thể nhầm lẫn vào đâu được.
Tôi vội vàng gi/ật phăng cửa ra:
"Tạ Lương Trần?"
Anh lập tức lách mình luồn lách chui tọt vào trong nhà, tiện tay khép ch/ặt cửa lại luôn.
"Nửa đêm nửa hôm anh phát đi/ên cái gì đấy hả?"
Anh vẫn giữ nguyên cái bộ mặt hầm hầm khó chịu đó:
"Hai tuần nay em trốn đi đâu hả?"
"Em..."
Tôi xìu xơ x/ác y hệt như quả bóng bay bị xì hơi, câu chuyện này thì phải giải thích với anh thế nào đây hả giời?
Chẳng nhẽ lại bảo vì em phát hiện anh chuẩn bị đ/á em nên em ra tay đ/á anh trước chắc?
Tôi cố tỏ ra trấn tĩnh, giang hai tay nhún vai:
"Thì đi nước ngoài du lịch chứ đi đâu."
Sắc mặt Tạ Lương Trần nghe xong càng đen như đít nồi, anh tức gi/ận chộp lấy cổ tay tôi bóp ch/ặt.
"Em chặn toàn bộ phương thức liên lạc của anh, rồi lủi đi du lịch tận hai tuần trời, em coi anh ra cái thể loại gì hả?"
Tôi giãy giụa đi/ên cuồ/ng, ngọn lửa gi/ận hờn vô cớ trong lòng cũng bắt đầu bùng ch/áy dữ dội,
Rõ ràng anh đang tình nồng ý mật với Thẩm An Lạc cơ mà, hà cớ gì cứ phải quay sang dây dưa lằng nhằng với tôi làm gì nữa!
"Tạ Lương Trần, anh buông tôi ra! Tôi đi du lịch thì liên quan quái gì đến anh chứ hả?"
Tạ Lương Trần khựng người lại mất một nhịp,
"Không liên quan đến anh á? Anh sẽ cho em biết ngay bây giờ xem có liên quan hay không liên quan nhé."
Dứt lời, Tạ Lương Trần trực tiếp cởi phăng chiếc áo phông trên người ra.
Tôi bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, quay người định quất ngựa truy phong.
Chưa kịp chạy được bước nào đã bị Tạ Lương Trần vác thốc lên vai bế xốc thẳng vào trong phòng ngủ.
"Á á á, anh buông tôi ra mau! Tạ Lương Trần đồ khốn."
Tạ Lương Trần nghe vậy liền cười gằn một tiếng, vung chân đ/á sập cửa phòng lại cái rầm.
Tôi bị ném phịch xuống chiếc nệm giường rồi nảy tưng lên, sợ hãi cuộn tròn người lùi rụt về phía sau.
Cái tên Tạ Lương Trần này chắc không đến nỗi ra tay đá/nh phụ nữ chứ hả?
Tạ Lương Trần cười lạnh liên hồi:
"Sao thế? Giờ thì biết sợ rồi cơ à? Lúc em tay trong tay cùng Lâm M/ộ Dương đi du lịch nước ngoài sao không thấy sợ hãi thế hả?"
Đợi đã, tôi bị câu nói của anh đ/ập cho ngơ ngác mất vài giây.
Cái gì gọi là tôi cùng Lâm M/ộ Dương đi du lịch chung hả trời?
Tôi vội vàng ngồi dậy định phân bua minh oan:
"Khoan đã, không phải như anh nghĩ đâu. Anh nghe em giải thích..."
Lời còn chưa kịp dứt, Tạ Lương Trần đã lao bổ người tới đ/è nghiến lấy tôi, cúi đầu ngậm ch/ặt lấy môi tôi hôn ngấu nghiến.
Đầu óc tôi lập tức n/ổ tung một tiếng "ong" lên, chẳng phải Tạ Lương Trần đã ở bên Thẩm An Lạc rồi cơ mà?
Thế rốt cuộc hành động bây giờ của anh là sao đây? Chân đạp hai thuyền à?
Định coi tôi là loại người gì thế hả?
Cơn gi/ận dữ bốc hỏa lên đỉnh đầu, tôi giơ tay giáng thẳng cho Tạ Lương Trần một bạt tai trời giáng.
Khuôn mặt anh bị lực t/át đá/nh lệch hẳn sang một bên.
Lúc này tôi mới bắt đầu gi/ật mình chột dạ, ra tay có vẻ hơi mạnh quá rồi thì phải, vội vàng chồm tới kiểm tra xem mặt mũi anh có bị rá/ch hay sưng tấy gì không.
"Xin lỗi nhé, ban nãy lỡ tay dùng sức hơi quá đà..."
Tạ Lương Trần tóm ch/ặt lấy tay tôi, làm tôi gi/ật nảy mình, Tạ Lương Trần sẽ không thật sự đá/nh trả lại đấy chứ?
Tôi sợ đến mức nhắm tịt cả hai mắt lại.
Đợi nửa ngày trời mà chẳng thấy anh có hành động gì, bỗng nhiên cảm thấy mu bàn tay bỗng ấm ướt và ẩm ướt.
Chương 3
Chương 25
Chương 3
Chương 3
Chương 12
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook