BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

Chương 7

13/04/2026 10:07

"..." Anh đã nói đến mức đó rồi, tôi còn có thể giả vờ ngây ngô được sao?

Tôi ngửa mặt lên trời thở dài, chỉ tay vào giường bảo: "Anh ngủ giường đi, tôi ngủ dưới đất."

Vệ Hàng giọng điệu kiên định: "Cần gì phải rắc rối thế? Cứ ngủ chung không phải là được rồi sao? Cậu đừng lo, tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không có hành động nào quá giới hạn đâu."

Tôi bị anh khích tướng, nói như thể tôi đang đề phòng anh chuyện gì vậy, làm như tôi tự đa tình không bằng. Tôi cười lạnh: "Tôi lo cái gì chứ? Tôi đâu phải là hạng Omega vừa chạm vào một cái là mang bầu được đâu."

Hậu quả của việc mạnh miệng là cả đêm tôi nằm co quắp, người cứng đờ ở mép giường. Tôi luôn quay lưng về phía Vệ Hàng, hai đứa đắp hai chiếc chăn riêng biệt, dù sao thì cũng không có sự tiếp xúc thân thể nào.

Sao chuyện lại thành ra thế này chứ…? Đến lúc này tôi vẫn cảm thấy như đang trong một giấc chiêm bao. Một người mà tôi cứ ngỡ cả phần đời còn lại sẽ không bao giờ gặp lại nữa, vậy mà giờ đây lại ngang nhiên nằm chung trên một chiếc giường với tôi mà ngủ say sưa.

Tôi thức trắng đến hơn 2h sáng, cuối cùng cũng không trụ vững trước cơn buồn ngủ ập đến. Cả đêm đó tôi toàn gặp mộng mị. Tôi mơ thấy những cảnh tượng chăm sóc Vệ Hàng trong quá khứ.

Dưới lớp chăn, Vệ Hàng đang "dựng lều nhỏ", anh vẫn còn hôn mê nhưng gương mặt lại lộ ra vẻ ửng đỏ không tự nhiên, nhịp tim cũng nhanh đến đ/áng s/ợ. Tôi cuống quýt không biết làm sao, đành phải gọi điện cầu c/ứu bác sĩ chủ trị.

Đối phương nói với tôi: "Thời kỳ mẫn cảm của cậu ấy đến rồi, cậu bắt buộc phải giúp cậu ấy, nếu không các chức năng cơ thể của cậu ấy sẽ bị tổn hại đấy."

Tôi run giọng hỏi: "Tôi phải làm gì đây? Tiêm t.h.u.ố.c ức chế cho anh ấy sao?"

"Th/uốc ức chế chỉ trị được ngọn chứ không trị được gốc, ép xuống thì lần sau thời kỳ mẫn cảm của cậu ấy sẽ bùng phát dữ dội hơn. Chẳng phải cậu cũng là đàn ông sao? Giúp cậu ấy thế nào còn cần tôi phải dạy à?"

Chăm sóc người thực vật, đây thực sự là một phần trong công việc, chỉ là trước đây tôi không muốn đối mặt mà thôi. Tôi đành c.ắ.n răng, nén lại sự x/ấu hổ mà giúp anh giải quyết. Đúng thế, đều là đàn ông cả, có gì mà phải thẹn thùng chứ! Tôi tự làm công tác tư tưởng cho chính mình.

Alpha ở phương diện này đúng là không phải dạng vừa. Lần đầu tiên còn được xem là dễ đối phó, nhưng về sau lần nào tôi cũng mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, tay mỏi nhừ mới xong chuyện. Có một lần tôi loay hoay hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không thành công, Vệ Hàng cũng khó chịu đến cực điểm, huyết áp và nhịp tim sắp chạm mức báo động. Tôi cuống đến mức c.h.ử.i thề, trong tình thế không còn cách nào khác, đành phải cúi thấp cái đầu kiêu ngạo của mình xuống...

Á á! Sao lại mơ thấy quá khứ hổ thẹn đến thế này chứ!

Ý thức của tôi từ giấc mơ hỗn lo/ạn trở về với hiện thực. Tôi chớp chớp đôi mắt cay xè, tầm nhìn mờ ảo dần trở nên rõ nét. Tôi không thể tin nổi mà trợn tròn mắt nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mắt. Lúc này, tôi và Vệ Hàng đang nằm chung trong một chiếc chăn, tôi còn đang gối đầu lên cánh tay anh nữa chứ!

08.

Tôi mới phát hiện ra là Vệ Hàng đã chui tọt vào chăn của tôi từ lúc nào không hay. Tôi chẳng dám thở mạnh, chậm chạp di chuyển để lùi về phía sau. Tôi vừa mới động đậy một cái, chân mày Vệ Hàng khẽ nhíu lại, hàng mi rung rinh rồi từ từ mở mắt ra.

"Anh..." Tôi đang định bảo "Anh ngủ về chỗ của mình đi", thì Vệ Hàng với vẻ mặt ngái ngủ nhìn tôi. Anh làm nũng hừ nhẹ một tiếng, ôm ch/ặt lấy tôi, còn vùi cả mặt vào hõm cổ tôi nữa. Tôi ngượng đến mức ngón chân cũng phải co quắp lại.

Vệ Hàng dùng cả tay lẫn chân quấn lấy tôi, hóa thân thành một chú ch.ó Golden lớn, cứ thế rúc vào người tôi mà dụi dụi. C.h.ế.t tiệt! Anh đang dụi vào đâu thế hả!

Cảnh tượng trong mơ vẫn còn lảng vảng trong đầu chưa tan biến, vậy mà Vệ Hàng lại bồi thêm cho tôi một vố thế này. Tôi thẹn quá hóa gi/ận, bồi cho anh một cái đ/á, "Cút đi!"

Giờ ăn sáng. Tôi uể oải gặm chiếc bánh kẹp áp chảo, Vệ Hàng đối diện thì ăn uống ngon lành, tôi nhìn cái vẻ mặt vô lo vô nghĩ của anh là thấy bực mình. Tôi kéo dài mặt ra nói: "Thiếu tướng Vệ, nên kết thúc trò chơi chạy trốn này đi thôi, hãy nhân lúc chưa gây ra hỗn lo/ạn mà mau chóng về nhà đi."

"Tôi không về." Anh cứng đầu như sắt đ/á, "Tôi cứ thích bám lấy em đấy, em đi đâu tôi theo đó, đừng hòng rũ bỏ được tôi."

Tôi cạn lời chẳng biết nói gì hơn, sao tôi lại dây vào cái ông tổ này cơ chứ? Tôi dùng giọng mỉa mai: "Mau về đi, vị hôn phu yêu quý của anh ở nhà sắp khóc nhè rồi kìa, anh không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho người thân chứ."

Vệ Hàng bĩu môi, "Tôi với cậu ta đã chính thức đính hôn đâu, vị hôn phu cái nỗi gì?"

Vốn dĩ tôi không muốn xen vào chuyện của anh, nhưng tôi cần tìm ra nút thắt mới có thể giải quyết vấn đề, "Sao anh lại không chịu về? Anh không muốn đính hôn sao?"

"Muốn chứ, nhưng không phải là với cậu ta." Vệ Hàng nói với vẻ nửa đùa nửa thật, "Nếu người đó là em, tôi lại thấy rất sẵn lòng."

Tôi suýt chút nữa thì sặc, khó khăn lắm mới nuốt trôi miếng bánh.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu