Bạn Cùng Phòng Hình Như Là Bạn Trai Qua Mạng Của Tôi

15

Đôi mắt của Phó Trạch Niên.

Tôi vẫn còn đang ngồi vắt trên người cậu ta.

Hai chân siết ch/ặt vòng quanh eo cậu ta.

Tư thế tệ hại như vậy.

Đối diện lại là một gương mặt càng tệ hại hơn.

Sao có thể.

Sao lại là… Phó Trạch Niên?!

“Sao lại là cậu…”

“Cậu lừa tôi?!”

Ánh mắt tôi lại dời tới đôi môi mỏng vừa đỏ vừa sưng của cậu ta.

Vừa nghĩ tới chuyện ban nãy mình và bạn cùng phòng mình gh/ét nhất thân mật như vậy, thậm chí còn suýt làm tới bước đó.

Tôi đã cảm thấy một trận buồn nôn.

Gần như chạy trối ch*t khỏi người cậu ta.

Không quay đầu, tôi chỉ muốn chạy khỏi khách sạn.

Phó Trạch Niên đuổi theo tôi, siết ch/ặt cổ tay tôi.

Trên mặt là biểu cảm vỡ vụn tôi chưa từng thấy.

“Bé yêu.”

“Em đã hứa với anh rồi…”

“Cho dù không hài lòng cũng phải cho anh cơ hội… đúng không?”

Tôi suýt bị chọc tức đến bật cười.

Hóa ra cậu ta chờ tôi ở đây!

“Phó Trạch Niên, cậu không thấy gh/ê à?”

Tôi nhìn vào mắt cậu ta, gằn từng chữ hỏi lại.

“Hôn người mà chính mình gh/ét, cậu không thấy gh/ê à?”

Phó Trạch Niên rất nhanh lắc đầu: “Tôi không gh/ét cậu!”

“Trần Nhiên, tôi thích cậu…”

Tôi ngắt lời cậu ta.

“Nhưng tôi gh/ét cậu.”

“Cậu quên rồi sao, ngày đầu khai giảng, cậu đã coi thường tôi, vì tôi là người ở quê, cho nên cậu còn không muốn để tôi chạm vào giường cậu.”

“Sau đó, cậu thậm chí còn cùng bạn bè sau lưng châm chọc tôi, nghi ngờ tôi tr/ộm đồ ăn vặt của người khác.”

“Bây giờ cậu nói với tôi rằng cậu thích tôi?”

“Phó Trạch Niên, cậu bị đa nhân cách à?”

Trên gương mặt vốn luôn chẳng có biểu cảm gì của Phó Trạch Niên, lúc này tràn đầy hoảng lo/ạn.

Cậu ta siết tay tôi càng mạnh hơn.

“Không phải.”

“Trần Nhiên, tôi có thể giải thích.”

Nhưng tôi không muốn nghe nữa.

Tôi hất tay cậu ta ra, đi ra ngoài.

Vừa rời khỏi khách sạn, tôi lập tức không kìm được nữa.

Nước mắt không kh/ống ch/ế nổi mà rơi xuống.

Lúc xóa F.

Tay tôi còn run đến không thành hình.

Cho dù bị lừa lâu như vậy.

Cũng đâu phải hoàn toàn không có tình cảm gì.

16

Tôi không muốn về ký túc xá.

Cũng không biết phải đối mặt với Phó Trạch Niên thế nào.

May mà học kỳ này đã sắp kết thúc.

Tiếp theo chỉ cần tới trường thi xong là có thể nghỉ hè.

Tôi cắn răng bỏ ra một khoản tiền lớn đặt mấy đêm khách sạn gần trường.

Vừa bước vào phòng thi.

Tôi đã cảm nhận được một ánh mắt dính ch/ặt trên người mình.

Không cần nghĩ cũng biết là ai.

Nhưng tôi giả vờ như không thấy.

Lúc thi, trong đầu tôi cứ hiện lên dáng vẻ Phó Trạch Niên khoanh trọng tâm giúp tôi.

Hóa ra khi đó cậu ta đã biết tôi là ai rồi.

Thảo nào thái độ thay đổi lớn như vậy.

Phó Trạch Niên đúng là con chó thối!

Phiền ch*t đi được!

Nộp bài xong, tôi đi ra khỏi phòng thi.

Sau lưng truyền tới một loạt tiếng bước chân hoảng lo/ạn.

Giây tiếp theo, cánh tay tôi bị siết ch/ặt.

"Trần Nhiên, đừng đi.”

“Chúng ta nói chuyện được không?”

Danh sách chương

5 chương
07/06/2026 20:26
0
07/06/2026 20:24
0
07/06/2026 20:23
0
07/06/2026 20:20
0
07/06/2026 20:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu