Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhìn thì cao lớn lực lưỡng, nhưng thực ra lại cực kỳ tự ti và nh.ạy cả.m.
Nếu không giải thích rõ ràng, chắc chắn anh sẽ lại suy nghĩ lung tung.
“Từ trước tới giờ em chưa từng thích Tống Vũ.”
“Chỉ là anh ta đơn phương bám riết lấy em thôi.”
“Còn nữa, anh chẳng thua kém ai cả.”
“Sau này tự tin lên cho em.”
Niềm vui trên mặt Văn Xuyên lan ra với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.
Nguyên Nguyên vậy mà đang giải thích với anh!
Còn nói anh không hề thua kém người khác.
Anh vốn là kiểu người không chịu nổi lời khen.
Khóe miệng gần như cong tận mang tai.
Quý Nhiễm và mấy cô bạn đều nhìn đến ngây người.
“Dễ dỗ vậy luôn á?”
“Xin giáo trình huấn luyện chó với!”
Tâm trạng vui vẻ của Văn Xuyên kéo dài mãi đến lúc về nhà.
Trước đây vì sợ tôi thấy phiền nên anh không dám thể hiện quá mức bám người.
Nhưng tối nay anh nói nhiều hơn hẳn.
Ánh mắt cũng dính lấy tôi không rời.
Anh ghé sát lại gần, đầy mong đợi hỏi:
“Nguyên Nguyên, hôm nay món nào trên bàn ăn ngon nhất vậy?”
“Chỉ cần anh từng nếm qua thì đều có thể làm được.”
“Sau này anh nấu cho em ăn.”
Anh vỗ ng/ực cam đoan chắc nịch.
Tôi nhìn lồng ng/ực săn chắc đầy đặn của anh đến thất thần.
Không hiểu sao trong đầu lại toàn là câu hỏi Quý Nhiễm nói lúc chiều.
Tôi vô thức nuốt nước bọt.
“Em thích hết.”
Trong lòng cũng âm thầm đưa ra quyết định.
Tôi lấy thứ th/uốc mình đã giấu kỹ từ lâu ra.
Trước đây vẫn luôn do dự.
Nhưng tối nay tôi quyết định ra tay.
Lén bỏ th/uốc cho Văn Xuyên.
Vừa không làm tổn thương lòng tự trọng của anh, vừa có thể thử xem rốt cuộc anh có được hay không.
Bóng dáng cường tráng của người đàn ông thấp thoáng sau lớp kính mờ trong phòng tắm.
Nhân lúc anh đi tắm, tôi đổ th/uốc vào cốc nước của anh.
Sợ dùng nhiều sẽ hại sức khỏe nên tôi chỉ cho một ít.
Nếu không có phản ứng thì tăng liều.
Nếu tăng liều vẫn không có phản ứng...
Thì chỉ có thể chứng minh một điều.
Anh thật sự không được.
Chỉ là trông dọa người mà thôi.
Cửa phòng tắm mở ra.
Văn Xuyên mang theo hơi nước bước ra ngoài.
Anh như thường lệ ngồi xuống cạnh tôi.
“Nguyên Nguyên, em có đói không?”
“Có muốn anh làm chút đồ ăn khuya không?”
“Em không đói.”
Tôi cầm cốc nước trên bàn đưa cho anh.
“Khát rồi đúng không?”
“Nước em vừa rót cho anh đấy.”
Văn Xuyên vừa bất ngờ vừa vui mừng.
Anh không nghĩ nhiều, ôm cốc uống sạch từng ngụm.
Tôi giả vờ lướt điện thoại.
Nhưng thực chất vẫn luôn căng thẳng quan sát phản ứng của anh.
Chờ rất lâu.
Văn Xuyên vẫn chẳng có gì khác thường.
Anh ngồi im bất động như một vị hòa thượng nhập định.
Chỉ có hơi thở trở nên nặng nề hơn.
Tôi hơi thất vọng.
Đang định đứng dậy đi tắm thì Văn Xuyên lại đứng lên trước.
Anh kéo vạt áo xuống, hơi khom người.
“Nguyên... Nguyên Nguyên...”
“Anh đi ngủ đây...”
Giọng anh khàn đặc khiến tôi gi/ật mình.
Bình thường sinh hoạt của Văn Xuyên rất điều độ.
Khoảng mười giờ rưỡi tối anh mới đi ngủ.
Nhưng bây giờ còn chưa tới chín giờ.
Càng nghĩ tôi càng thấy có vấn đề.
Có chuyện bất thường tất có điều mờ ám.
Anh chắc chắn đang giấu tôi chuyện gì đó!
Tôi bắt đầu thấy phấn khích.
Lặng lẽ đi tới trước cửa phòng anh.
Cửa không đóng hẳn.
Vẫn chừa lại một khe hở nhỏ...
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 16
Chương 24
Bình luận
Bình luận Facebook