Sau Khi Mang Thai Con Của Em Trai Kế, Tôi Giả Chết Bỏ Trốn

16

Trong căn biệt thự cô đ/ộc, anh bị tôi trói ch/ặt ở đầu giường.

Trong mắt tôi, anh thật mỏng manh, lại thật xinh đẹp.

Tôi h/ận anh, h/ận anh không yêu tôi, lại còn phản bội tôi.

Anh mở miệng van xin tôi.

Nhưng tôi biết thừa, nếu tôi cởi trói, anh sẽ lập tức gieo mình từ đây nhảy xuống.

Tôi túc trực bên anh ngày đêm, tự tay bón cơm cho anh, tắm rửa cho anh.

Kéo theo những đụng chạm ngày càng mật thiết, thứ d.ụ.c vọng kìm nén bấy lâu nay đã bị khơi mào.

Nhìn anh tìm c.h.ế.t đòi sống trước mặt mình, cơn gi/ận bùng lên từ đáy lòng khiến tôi làm ra chuyện sai trái.

Anh phản kháng kịch liệt, rồi lại tuyệt vọng c/ầu x/in, cuối cùng biến thành những tiếng nức nở vỡ vụn.

Xươ/ng quai xanh của tôi nhói đ/au, rỉ ra dòng m.á.u đỏ tươi.

Nhưng m.á.u tươi lại càng khiến tôi hưng phấn tột độ.

Tôi không hề nằm mơ.

Cuối cùng anh cũng thực sự thuộc về tôi rồi.

17

Tỉnh táo lại, tôi thấy vô cùng hối h/ận.

Thế nhưng trên đời này làm gì có t.h.u.ố.c hối h/ận, chuyện đã xảy ra, tôi lại một lần nữa rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Anh vạch kế hoạch chạy trốn khỏi sự kh/ống ch/ế của tôi, nên tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn phục tùng tôi.

Sự áy náy trong tôi đối với anh chẳng lời nào diễn tả được, tôi phối hợp với anh mọi thứ.

Anh phóng hỏa th/iêu rụi căn biệt thự.

đ/ốt đi cũng tốt.

Ít nhất có thể khiến tôi và anh không còn phải chịu đựng sự đ/au khổ nữa.

18

Cuộc trùng phùng kia là sự tình cờ do tôi cố tình dàn xếp.

Sau khi anh đi, tôi vẫn luôn âm thầm để mắt tới anh.

Kể từ lúc anh chuyển nhà, tôi liền nhờ vả các mối qu/an h/ệ để xin vào làm ở b/ệnh viện địa phương.

Tôi không biết việc anh mang th/ai, thậm chí còn sinh đứa bé ra.

Thể chất đứa bé đó không được tốt lắm, dăm bữa nửa tháng lại phải vào b/ệnh viện.

Lần nào tôi cũng sẽ dặn dò người chiếu cố cẩn thận.

Nhưng nhìn khuôn mặt ngày một g/ầy gò tiều tụy của anh, tôi không muốn phải chờ đợi thêm nữa.

Anh đưa đứa bé bước vào phòng khám của tôi.

Tôi ra sức kìm nén đôi bàn tay r/un r/ẩy, làm bộ trấn tĩnh viết viết lên b/ệnh án.

Tôi đã vô số lần ảo tưởng về tâm trạng khi được gặp lại anh.

Có rung động, cũng có cả sự mừng rỡ.

Duy nhất không ngờ tới là, sự hoảng lo/ạn trong đôi mắt anh lại khiến tôi chùn bước.

19

Tôi đứng ngoài phòng b/ệnh, do dự rất lâu mới lấy đủ can đảm bước vào, mượn cớ đi kiểm tra phòng để đến xem anh.

Toàn thân anh đều căng cứng, tôi chỉ đành rời đi trong chốc lát, đợi nhân lúc anh ngủ say mới lén lút quay lại nhìn anh.

Anh ngủ vô cùng bất an, trong miệng lầm bầm mớ ngủ cái gì đó.

Tôi ngồi đối diện anh, ngẩn ngơ ngắm nhìn khuôn mặt anh.

Khuôn mặt ốm đến mức lộ rõ cả xươ/ng gò má, sắc mặt vàng vọt xanh xao.

Cả người toát lên vẻ tiều tụy nhợt nhạt.

Ánh mắt dịch chuyển lên trên, rõ ràng đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất, vậy mà trên đầu đã điểm vài sợi tóc bạc.

Trái tim tôi như bị một bàn tay bóp nghẹt, đ/au đớn đến khó thở.

20

Anh chăm sóc đứa bé nhiều ngày liền, cộng thêm việc gặp lại tôi, cơ thể cuối cùng cũng không chịu đựng nổi mà gục ngã.

Mãi đến lúc ôm lấy anh, tôi mới phát hiện ra dưới lớp quần áo kia, anh chỉ còn sót lại một nắm xươ/ng tàn, cấn vào tay khiến người ta xót xa.

Sau khi anh tỉnh lại, tôi cố gắng xoa dịu mối qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi, dùng kính ngữ để xưng hô với anh.

Anh như bị chạm phải vảy ngược, nổi trận lôi đình với tôi.

M/áu men theo trán chảy tràn vào trong mắt, n/ão bộ của tôi vang lên từng trận ong ong.

Anh xả hết cơn thịnh nộ lên đầu tôi, tôi cũng liều mạng bất chấp, vạch trần lại chuyện quá khứ.

Anh c.h.ế.t sững.

Đứa bé đột nhiên tỉnh giấc c/ắt ngang lời tôi, tôi theo bản năng che đi vết thương.

Phản ứng của anh lại càng trở nên kịch liệt, ôm ghì lấy đứa bé vì nơm nớp lo sợ bị tôi cư/ớp mất.

Cho đến tận khi đứa bé sắp tắt thở, tôi mới dứt khoát gỡ tay anh ra, gọi người tiêm t.h.u.ố.c an thần cho anh.

Anh ra sức vùng vẫy phản kháng, nhưng rồi cũng dần mất đi ý thức dưới tác dụng của th/uốc.

21

Bác sĩ nói anh bị PTSD, cộng thêm những trải nghiệm ngày trước, trạng thái tinh thần của anh vô cùng bất ổn.

Tôi thấy anh tỉnh lại, cơn gi/ận bỗng bốc lên ngùn ngụt, những lời quan tâm ứ nghẹn ở cổ họng, lúc thốt ra lại thành lời làm tổn thương anh.

Đại khái là anh đã thất vọng tột độ, trầm mặc thật lâu.

Anh nói, c/ầu x/in tôi tha cho anh.

22

Cuối cùng tôi cũng nhận ra rằng từ trước đến nay đều là lỗi của tôi.

Là tôi đã gây nên cớ sự bất hạnh cho anh của hiện tại.

Tôi hứa với anh.

Tôi từ chức ở b/ệnh viện, nhờ vả qu/an h/ệ để lo liệu chu toàn cho Kỳ An, sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ liền triệt để rời xa bọn họ.

Sau khi Kỳ An xuất viện, tôi lại không kìm nén nổi sự thôi thúc trong lòng, thuê một căn phòng đối diện nhà họ.

Kỳ An phát triển chậm, có liên quan đến việc thằng bé phải thường xuyên ở một mình trong thời gian dài.

Tôi bỏ tiền để bà chủ nhà che giấu giúp mình, cất giấu kỹ thân phận, bảo Kỳ An gọi tôi là "anh trai", cố gắng hết sức để không bị Kỳ Hạc phát hiện.

Cũng cố gắng giúp Kỳ An trở thành một đứa trẻ bình thường.

Thực ra điều tôi bận tâm xưa nay hoàn toàn không phải là đứa bé.

Nếu Kỳ An xảy ra mệnh hệ gì, Kỳ Hạc sẽ là người đ/au khổ nhất.

Nửa đời trước của anh đã sống trong đ/au khổ, tôi chỉ mong nửa đời sau của anh sẽ được suôn sẻ bình an.

Việc chạm mặt anh thực sự là ngoài ý muốn.

Sự chất vấn của anh khiến tôi cứng họng không thể đáp lời.

Tôi gần như là cuống cuồ/ng chạy trốn.

Tôi biết dù tôi có làm gì đi nữa cũng không cách nào bù đắp được.

Kỳ Hạc sợ tôi cư/ớp mất đứa bé, tôi liền từ bỏ quyền nuôi dưỡng.

Sợ cuộc sống của họ không tốt, tôi lại đem tất cả tài sản đứng tên mình chuyển nhượng cho đứa bé.

Di chúc của cha mẹ trước khi qu/a đ/ời năm xưa, do tôi mạnh mẽ yêu cầu để lại cho anh, tôi cũng giao hết thảy cho anh.

23

Mãi về sau, bọn họ đã dọn đi.

Tôi lại phảng phất trở về những năm tháng xa xưa, giống như một con chuột cống rãnh lén lút ngước nhìn thứ ánh sáng không thuộc về mình.

Xuân qua thu lại, chẳng biết đã bao mùa thu đi qua.

Tôi nhìn Kỳ Hạc triệt để quên đi quá khứ, nhìn Kỳ An từ từ khôn lớn, nhìn năm tháng in hằn những vết tích trên khuôn mặt Kỳ Hạc.

Tôi nhìn thấy dáng vẻ c/òng lưng cúi đầu của chính mình trong gương, lúc này Kỳ An đã cao hơn Kỳ Hạc cả một cái đầu.

Tôi đứng nơi góc phố, đăm đăm hướng ánh mắt về phía Kỳ Hạc nay đã già nua từ đằng xa.

Khí chất trên người anh thản nhiên bình hòa, anh không còn vấp ngã thêm lần nào nữa, cũng chẳng hề đi bước nữa với ai.

Tôi thấy may mắn vì Kỳ An lớn lên không giống tôi, sẽ không gợi lại những ký ức đ/au buồn của anh.

Anh và Kỳ An nương tựa vào nhau mà sống, rồi Kỳ An dẫn theo một thành viên mới về nhà.

Tôi nhìn thấy một nhà ba người họ, cùng nâng ly ăn mừng trong đêm tuyết rơi vào dịp năm mới.

Tuyết lớn rơi xuống, vậy mà tôi lại chẳng cảm thấy lạnh lẽo chút nào.

Cơ thể tôi trở nên nặng trịch, ngã quỵ xuống nền tuyết trắng, những bông tuyết nhẹ nhàng buông xuống phủ lên người tôi.

Trong cơn hoảng hốt tôi nhìn thấy người anh trai kế lúc nhỏ đang vươn tay về phía tôi.

"Tiểu Lân, anh là anh trai của em nè."

Dáng vẻ thời niên thiếu của anh dưới ánh đèn ân cần kèm tôi học bài.

Cơn gió nhẹ thổi lướt qua lọn tóc vương trên trán anh.

Anh nghiêng đầu mỉm cười với tôi.

Ôn nhu và thật đẹp đẽ.

"Cố Lân, chúng ta về nhà thôi."

(Hoàn)

Danh sách chương

3 chương
12/09/2026 09:12
0
12/09/2026 09:12
0
12/09/2026 09:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Kẹo Sữa, Hoa Cúc và Mười Năm

Chương 11

13 phút

SAU KHI BẠN CÙNG PHÒNG GIAO NGƯỜI YÊU QUA MẠNG BÁM NGƯỜI CHO TÔI

8

9 giờ

ALPHA ĐỈNH CẤP CÔNG KHAI LÀM TIỂU TAM ĐỂ CƯỚP TÔI

11

9 giờ

Ngày cô mang thai, anh dìu thanh mai trúc mã vào phòng cấp cứu (Toàn văn)

Chương 10

10 giờ

Họ đá tôi ra khỏi dự án, nhưng chính tôi mới là người hoàn tất mọi việc trong đêm

Chương 6

10 giờ

Thế chấp nhà của mẹ để trả nợ, người bảo lãnh lại chính là mẹ tôi

Chương 6

10 giờ

Họ bảo tôi là người ngoài, tôi liền xử lý xong hậu sự cho cha theo đúng tư cách người ngoài

Chương 6

11 giờ

Họ đánh cắp ổ cứng để chiếm đoạt thành quả, tôi vặn hỏi về phần tiếp nối của đoạn mã ở trang mười bảy

Chương 7

11 giờ
Bình luận
Báo chương xấu