Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cái thứ đạo hạnh rá/ch nát này mà đòi chạy tới đây chơi trò đấu trí đấu pháp với ai cơ chứ hả? Hạo Phàn mới chẳng thèm nuông chiều cái thói này đâu nhé.
Thành phố H này tuy rằng tàng long ngọa hổ thật đấy, thế nhưng cái khoản dòng tiền mặt lên tới vài chục triệu tệ dẫu sao cũng chẳng phải là cái thứ mà ai bảo muốn rút một cái là có thể lập tức rút ngay ra được đâu.
Chạy tới trước mặt hắn giở cái trò chiến thuật tiếp thị tạo sự khan hiếm này á? Cứ làm như thể hắn dẫu sao cũng giống hệt như cái cậu bà xã nhà mình đầu óc đơn thuần căn bản chẳng có chút tâm cơ nào không bằng ấy nhỉ?
“Hạo tổng ơi, em dẫu sao cũng đâu có ý đó đâu ạ, thế này đi ạ, ngài cùng với thiếu gia cứ việc quay về nhà cân nhắc suy nghĩ kỹ càng đàng hoàng lại chút đi ạ, nếu như vạn nhất vẫn muốn xem xét thêm nhà cửa gì nữa, cứ việc liên hệ với em bất cứ lúc nào ạ, em phục vụ trực tuyến 24/24 luôn ạ.” Môi giới bấy giờ cũng nhận thức rõ ràng được bản thân mình đã dùng sai chiêu trò kế sách mất rồi, cuống cuồ/ng vội vã nở nụ cười tươi rói xin lỗi làm hòa.
“Được rồi, cậu dẫu sao cũng cứ việc yên tâm đi, bọn tôi thành tâm có nhu cầu muốn m/ua thật mà, cân nhắc suy nghĩ xong xuôi đàng hoàng là sẽ gọi điện thoại thẳng cho cậu liền.”
Ngay từ đầu cứ thẳng thắn thành thật như thế này có phải tốt hơn bao nhiêu không, tất cả mọi người cùng nhau mở rộng cửa lòng nói chuyện làm ăn một cách sòng phẳng minh bạch thoáng đãng, cứ giấu giấu giếm giếm mấy cái tâm tư gian xảo đó làm cái gì, không thấy gh/ê t/ởm làm phiền lòng người khác hay sao chứ hả?
Hạo Phàn trước tiên lái xe đưa Tô Vũ tới trường học xong xuôi, bấy giờ mới quay xe chạy thẳng về công ty làm việc.
Sau khi bọn họ rời đi chưa được bao lâu, môi giới đã đem hình ảnh phối cảnh không gian 3D lập thể xoay vòng của cả ba căn biệt thự gửi thẳng vào bên trong điện thoại của Hạo Phàn, Hạo Phàn ngay đến cả nút bấm mở ra xem dẫu sao cũng chẳng thèm bấm mở, trực tiếp nhấn nút chuyển tiếp gửi thẳng qua cho Tô Vũ luôn.
“Bà xã ơi, đừng có nóng lòng gấp gáp làm gì, cứ thong thả từ từ mà lựa chọn nhé em, dẫu cho vạn nhất có đứa nào dám nhảy ra tranh giành cư/ớp gi/ật với chúng ta đi chăng nữa dẫu sao cũng chẳng có cái vấn đề gì cả đâu, người đàn ông nhà em thảy đều không thiếu thốn tiền bạc gì cả, chắc chắn sẽ ra tay rước bằng được về nhà cho em.”
Tô Vũ nhấn vào đường liên kết, vô cùng hào hứng phấn khởi chăm chú quan sát xem xét, nghe thấy cái lời này một cái liền lập tức vô cùng cạn lời lườm quýt một cái rõ dài.
Sao cái người này rút cuộc lại có thể kiêu ngạo tự luyến (xú xú phi臭屁) đến nhường này cơ chứ không biết nữa hả?
M/ua nhà cửa đất đai bản thân cậu dẫu sao cũng sẽ tự mình bỏ tiền ra góp một phần đàng hoàng chứ bộ, cần gì phải để hắn đứng ra thể hiện khoe khoang cơ chứ?
“Biết là sắp m/ua nhà cửa ở thành phố H này rồi, thực chất bản thân tôi dẫu sao cũng đã tích cóp dành dụm được một khoản tiền lớn rồi đấy nhé.” Tô Vũ mở ứng dụng WeChat lên, nhấn vào mục ví tiền, đem cái con số số dư tiền lẻ bên trong đó bày ra trước mặt người đàn ông cho hắn nhìn ngó đàng hoàng.
“Nhìn thấy chưa hả? Có tận ngần này tiền đàng hoàng luôn nhé!”
Sợ vạn nhất mấy con số không ở phía sau nhiều quá lướt mắt qua một cái căn bản nhìn không rõ ràng đếm không xuôi, vừa vặn đúng lúc gặp phải đèn đỏ, Hạo Phàn liền đạp phanh dừng xe lại, nghiêm túc ghé mắt nhìn kỹ một cái xem sao.
Kết quả là……
Hàng đơn vị, hàng chục, hàng trăm, hàng nghìn.
Hết rồi à?
“Một nghìn lẻ một tệ đàng hoàng á?” Hạo Phàn giơ tay lên khẽ dụi dụi hai bên mí mắt vài cái, có phần hơi có chút không dám tin tưởng tuyệt đối vào cái con số mình vừa nhìn thấy cho lắm.
Nghe cái giọng điệu này của người đàn ông là đang chê bai chê ít có phải không hả? Tô Vũ lập tức xù lông lên định chiến: “Cái con mắt của anh bị làm sao thế hả không biết nữa? Phía sau dẫu sao vẫn còn có cái dấu chấm năm bảy rõ rành rành ra đây nữa cơ mà, sao anh lại căn bản không thèm nhắc tới hả? Là một nghìn lẻ một tệ năm hào bảy xu đàng hoàng nhé.”
Hạo Phàn: ……
Tô Vũ thâm tâm tự cảm thấy bản thân mình có thể tích cóp dành dụm được ngần này tiền lẻ dẫu sao cũng đã là chuyện vô cùng khó khăn gian khổ không dễ dàng gì cho lắm rồi.
Ngày thường đi học ở trường toàn bộ đều quẹt thẻ sinh viên của trường, ra ngoài đường thì quẹt chiếc thẻ đen do người đàn ông chủ động đưa cho, tài khoản WeChat với Alipay thì thảy đều liên kết ràng buộc trực tiếp với chiếc thẻ ngân hàng do Hạo Phàn đứng ra làm thủ tục mở cho cậu, bên trong mấy cái thẻ đó rút cuộc có bao nhiêu tiền Tô Vũ căn bản chẳng thèm quan tâm rõ ràng làm cái gì, tóm lại là cậu cứ cần bao nhiêu là nó tự động nhả ra bấy nhiêu thôi.
Chỉ duy nhất có cái khoản hơn một nghìn tệ bạc này dẫu sao mới chính là số tiền do tự tay bản thân cậu vất vả tự mình ki/ếm ra được mà thôi.
Đây là tiền th/ù lao viết lách do Tô Vũ tranh thủ làm thêm trên mạng internet giúp người ta viết bản thảo, ông chủ bên kia thanh toán sòng phẳng cho cậu đàng hoàng.
Tuy rằng con số dẫu sao cũng không tính là nhiều nhặn gì cho lắm thật đấy, thế nhưng đó chung quy dẫu sao cũng chính là mồ hôi nước mắt công sức lao động của cậu đổi lấy cơ mà.
Gặp phải mấy cái loại khách hàng hắc ám khó tính khó nết nói chuyện khó nghe, bắt cậu phải sửa đi sửa lại bản thảo tới lui bao nhiêu lần trời liền, lại còn có mấy cái loại quá đáng khốn nạn hơn nữa, nhận được bản thảo xong xuôi một cái là lập tức giở trò mất tích bốc hơi luôn, suýt chút nữa là chọc cho cậu tức phát khóc lên được ấy chứ.
“Tóm lại là tôi chỉ có bấy nhiêu tiền này thôi đấy, phần còn thiếu sót bao nhiêu thì anh tự đi mà bù đắp vào đi nhé.” Tô Vũ mở giao diện tin nhắn WeChat của người đàn ông lên, một mạch chuyển khoản toàn bộ số tiền qua cho hắn luôn.
Hạo Phàn bị cậu chọc cho cười trừ: “Tính ra muốn m/ua xe sang Ferrari, mà em dẫu sao lại chỉ có mỗi cái phiếu giảm giá ưu đãi 5 tệ bạc thôi à, Nữ Oa đội đ/á vá trời dẫu sao cũng căn bản không tài nào vá nổi cái lỗ thủng to đùng đo đoàng như thế này của em đâu nhé?”
Tô Vũ: ……
Anh có thể làm ơn ngậm cái mồm thối rá/ch nát đó của anh lại giùm cái được không hả?
Làm cho người ta rút cuộc vừa thấy bực mình tức gi/ận lại vừa buồn cười khôn nguôi là cái kiểu quái gì thế này hả trời? Tà môn kinh khủng!
Chủ yếu dẫu sao cũng là vì bà xã nhà mình quá mức đáng yêu hài hước kinh khủng, thành ra Hạo Phàn mới không kìm chế nổi cái thói hay mở mồm trêu chọc vài câu đ/ộc địa, thực chất ra thì toàn bộ tiền bạc tài sản của hắn sớm đã thảy đều được sang tên đặt hết dưới danh nghĩa của Tô Vũ từ lâu rồi, thế nhưng cái cậu bà xã này hình như cho đến tận bây giờ dẫu sao vẫn cứ căn bản chẳng có một chút nhận thức hiểu biết rõ ràng nào về giá trị tài sản thân giá thực sự của chính bản thân mình thì phải?
“Tô Tiểu Vũ, có phải em từ trước đến nay căn bản chẳng hề biết rõ mồn một rút cuộc bản thân mình sở hữu bao nhiêu tiền bạc tài sản có phải không hả? Hồi đám cưới kết hôn chẳng phải đã mời luật sư đàng hoàng qua để giải thích giới thiệu chi tiết cẩn thận cho em nghe rồi cơ mà?”
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook