Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cố Tầm sững lại, đột ngột ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta chẳng thèm để ý đến vết bùn đất trên người, một tay bóp ch/ặt cằm tôi, nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe: "Thích hắn đến thế, vậy tại sao em lại bỏ đi? Nếu em không rời đi, hắn sẽ không bao giờ biến mất."
Đau quá. Nước mắt tôi lại lã chã rơi. Thật là mất mặt.
Tôi giơ tay lau mặt thật mạnh, vùng vẫy c.ắ.n vào kẽ ngón tay anh ta, dùng lực rất lớn. Tôi thậm chí đã ngửi thấy mùi m/áu, nhưng anh ta vẫn không buông tay, bóp mở miệng tôi ra rồi bất thình lình cúi đầu c.ắ.n mạnh lên môi tôi. Anh ta còn đòi "ăn" cả lưỡi của tôi nữa.
Đáng sợ quá. Anh ta lại muốn ăn thịt tôi rồi. Tôi nhớ lại cái đêm bị anh ta "lật qua lật lại ăn đi ăn lại", toàn thân run cầm cập. Hai tay tôi không ngừng đ.ấ.m đ.á.n.h anh ta, khóc rống lên: "Tôi không muốn bị ăn đâu hu hu, đ/au lắm, cả người đều đ/au. Anh thà cho tôi một đ/ao cho xong đi! Anh ng/ược đ/ãi thỏ! Anh vi phạm luật bảo vệ Linh thú, tôi sẽ kiện lên Thiên giới!"
Cố Tầm sững sờ, buông tôi ra. Anh ta gục đầu lên vai tôi thở dốc, giọng khàn đặc: "Em... là vì đ/au, nên mới không muốn sao?"
Ánh mắt tôi sợ sệt liếc xuống dưới thân anh ta một cái, quần áo cũng chẳng che giấu nổi. Tôi rùng mình một cái, tức muốn c.h.ế.t, chỉ tay vào chỗ đó mà r/un r/ẩy: "Anh là đồ bi/ến th/ái! Trên người anh giấu hai cái cục gai nhọn hoắt đó làm gì! Sao không đ.â.m c.h.ế.t chính anh luôn đi!"
Cố Tầm bị tôi m/ắng đến mức nổi gi/ận. Mặt anh ta đỏ bừng, quay lưng đi, hơi thở thô nặng kéo dài.
Một lúc sau, anh ta lên tiếng: "Bọn họ lúc trước chiến tranh lạnh, hôm qua anh trai em đột ngột ngất xỉu, khám ra là m.a.n.g t.h.a.i rồi. Cố Ngự giờ đang tìm cách dỗ dành anh trai em."
"Yên tâm mà đợi đi, nó sẽ sớm đưa anh trai em đến gặp em thôi..." Anh ta ngập ngừng, có vẻ không muốn nói tiếp, nhưng cuối cùng vẫn nói: "Hoặc là, đưa em đi để hai anh em gặp nhau."
19.
Cố Tầm nói đúng thật. Cố Ngự chạy đến, khúm núm c/ầu x/in tôi đi cùng anh ta. Chẳng còn chút dáng vẻ lạnh lùng coi kh/inh người khác như trước kia nữa.
Tôi muốn gặp anh trai ngay lập tức, chẳng nói chẳng rằng liền leo lên xe của anh ta.
Cố Tầm không ra tiễn. Tôi m/a xui q/uỷ khiến ngước nhìn lên tầng hai, chỉ thấy tấm rèm cửa quen thuộc đang lay động.
Hừ! Không ra tiễn tôi thì thôi chứ, tôi chẳng cần đâu nhé!
20.
Tôi gặp lại anh trai trong bệ/nh viện. Anh ấy cũng g/ầy đi, sắc mặt trắng bệch.
Cố Ngự nhìn anh trai bằng ánh mắt thiết tha, rồi đẩy tôi về phía trước một cái: "Anh đưa em vợ đến rồi đây, em đừng gi/ận dỗi một mình nữa có được không?"
"Anh thề, sau này tuyệt đối không dùng tâm cơ với em nữa. Nếu em cần, anh còn có thể bảo đảm không để em vợ bị anh trai anh bắt đi mất."
Anh trai không thèm đáp lời, chỉ liếc nhìn cửa phòng bệ/nh một cái. Nắm đ.ấ.m của Cố Ngự tức thì siết ch/ặt, nhưng anh ta hít sâu một hơi, lầm bầm rồi đi ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.
Tôi lao vút tới, vùi đầu vào người anh trai mà quậy phá, "Anh ơi, anh sao thế? Cố Tầm bảo anh m.a.n.g t.h.a.i là thế nào? Chẳng phải anh là thỏ đực sao?"
Anh trai mỉm cười, một tay vỗ lưng bảo tôi ngồi cho t.ử tế, tay kia xoa xoa bụng, thần sắc có chút m.ô.n.g lung: "Anh cũng không rõ nữa, bác sĩ bảo trong bụng anh tự nhiên mọc thêm một cái t.ử cung..."
Anh trai trầm ngâm vài giây: "Khê Ngôn, em cũng đi kiểm tra sức khỏe đi. Chúng ta là anh em sinh đôi, có khi biến dị cũng giống nhau đấy."
Nói đoạn, anh trai dắt tôi đi làm kiểm tra tổng quát. Kết quả có rất nhanh, đúng là y hệt nhau. Có điều hiện tại tôi chưa mang th/ai.
Anh trai dắt tôi quay lại phòng bệ/nh, hỏi kỹ từng chi tiết trong mấy tháng tôi ở nhà họ Cố, cũng như thái độ của Cố Tầm đối với tôi sau khi bị bắt về lần này. Tôi vò đầu bứt tai nhớ lại, rồi lắp bắp kể hết cho anh ấy nghe.
Nghe xong, anh trai trầm tư vài phút rồi bật cười, tự lẩm bẩm: "Như vậy cũng tốt. Linh khí và tiền tài tự dưng có được, tội gì không lấy?"
"Khê Ngôn, lát nữa em dùng điện thoại của anh gọi cho Cố Tầm, bảo anh ta đến đón em về. Cứ yêu đương với anh ta đi, em không biết cách cũng không sao, anh ta tự khắc sẽ có cách."
Tôi ngơ ngác: "Chúng ta không đi đến thành phố khác nữa ạ?"
Anh trai gõ đầu tôi một cái: "Em ngốc thật đấy, còn đi đâu nữa?"
"Linh khí, tiền bạc, thậm chí là một mái ấm có sự hiện diện của cả hai chúng ta đều đang ở ngay trước mắt, dễ như trở bàn tay, cớ gì phải bỏ gần tìm xa?"
Tôi khiêm tốn thỉnh giáo: "Dễ như trở bàn tay và bỏ gần tìm xa là nghĩa gì ạ?"
Anh trai ôm mặt, đuổi tôi đi: "Anh nhận ra là chỉ cần có thể giao em cho người khác, anh chẳng còn kiên nhẫn mà dạy bảo em nữa rồi. Mau đi đi, để Cố Tầm dạy cho."
Cái kiểu anh trai gì thế này?! Tôi nhất quyết không đi, còn lao vào cù lét anh ấy. Hai anh em cười đùa náo lo/ạn một hồi, anh trai mới nghiêm túc nhắc nhở: "Nói thật lòng nhé Khê Ngôn, em có thích Cố Tầm không?"
Tôi gật đầu: "Anh ấy cũng giống anh, đối xử với em cực kỳ tốt. Nhưng mà lúc em với anh ấy... cái đó ấy, đ/au lắm, em vừa có chút thích lại vừa có chút sợ."
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
7
Bình luận
Bình luận Facebook