Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không thể biến về hình thú được nữa.
Khi nhận ra điều này, tôi đã buồn bã suốt một thời gian dài.
Khốn nỗi cái lão già hung á/c ích kỷ kia cứ hết lần này đến lần khác tìm đến làm phiền tôi.
Cái nhà này không tốt tí nào, tôi chẳng muốn nán lại thêm giây phút nào nữa.
Cứ nhìn thấy mấy người đó là tôi lại thấy buồn nôn, chẳng nuốt nổi cơm.
Thú mẫu và thú phụ của tôi tốt hơn họ gấp ngàn vạn lần!
Thế là hôm nọ, khi Lâm Chấn Hải lại nhắc chuyện này trước mặt tôi.
Tôi xụ mặt, cầm nĩa đ/âm lo/ạn xạ miếng thịt trong đĩa, hỏi: "Anh ta có phải người giỏi nhất, đẹp trai nhất ở đây không?"
Lâm Chấn Hải nghi ngờ nhìn tôi một cái, nói: "Đó là đương kim gia chủ nhà họ Yến, ngoại hình thì không có gì để chê. Địa vị của nhà họ Yến ở thành phố A này thế nào mày còn không biết à?"
"Gả qua đó là cả đời mày được ăn sung mặc sướng, chỉ việc hưởng phúc thôi. Nếu không nhờ hôn ước định từ trước, mày có trèo cao cũng chẳng với tới người ta đâu!"
Tôi cúi đầu trầm tư.
Nghe có vẻ cũng được.
Dù sao tôi cũng không muốn ở lại đây nữa, nếu người kia vừa đẹp trai vừa giỏi giang, để anh ta hầu hạ mình cũng không tệ.
Thế là tôi kiêu kỳ hất cằm, miễn cưỡng đồng ý: "Vậy được thôi."
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 24
Chương 5
Chương 5
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook