Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- THIÊU ĐỐT PHẬT CỐT
- Chương 10
Dù đã nhập thế nhiều năm, c/ứu người vô số, nhưng khi bắt mạch cho hắn, ta vẫn không khỏi kinh tâm động phách, đồng thời cũng hiểu rõ tại sao liệt d.ư.ợ.c trên người ta lại được giải. Hắn đã chuyển toàn bộ đ/ộc tính sang cơ thể mình.
Vốn dĩ Tông chủ Vạn Dược Tông bôi liệt d.ư.ợ.c lên lưỡi ki/ếm là vì biết rõ thể chất của Vạn Vô Cữu nên mới hạ thủ hiểm đ/ộc như vậy. Thế nhưng Vạn Vô Cữu dù biết rõ mười mươi, vẫn cam tâm dùng tính mạng mình để hộ vệ cho Phật tâm của ta được vẹn toàn.
Người mang mị thể trời sinh, kinh mạch vốn dĩ khác biệt với người thường, có thể hấp thụ khí âm nhu một cách cực kỳ hiệu quả. Vạn Vô Cữu xuất thân từ Hợp Hoan Tông, từ nhỏ đã bị nuôi dưỡng như một lô đỉnh thượng hạng. Để khiến âm tà quán thân, mị hương thấu cốt, những thứ hắn phải uống đều là cấm d.ư.ợ.c tổn hại đến bản nguyên. Năm đó khi ta c/ứu hắn, hắn chỉ để ta xử lý ngoại thương, hẳn là vì sợ ta phát giác ra điều này.
Thế nhưng, công pháp mà Vạn Vô Cữu tu luyện lại lấy nguyên dương làm căn cơ. Khác với Lăng Hồng cần d.ư.ợ.c đan để duy trì sự cân bằng Âm Dương, Vạn Vô Cữu chẳng biết đã dùng th/ủ đo/ạn gì khiến Âm Dương tương tế, ngược lại còn giúp thực lực của hắn đạt đến đỉnh cao.
Song, lúc này đây, thứ liệt d.ư.ợ.c kia giống như một vò rư/ợu nồng bị lật đổ, triệt để phá vỡ sự thăng bằng trong cơ thể hắn. Những d.ụ.c hỏa kia không được dẫn dắt, trái lại còn bị hắn dùng công lực cưỡng ép trấn áp, giờ đây đột phá tâm mạch, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Hắn hiện tại như một chiếc ấm trà đầy nước sôi, nếu không kịp thời sơ tiết, e rằng sẽ kinh mạch n/ổ tung mà c.h.ế.t. Ta dùng linh lực tinh thuần của bản thân làm dẫn, từ từ sơ đạo, coi như tạm thời trấn áp được Mị Hỏa trong người hắn.
23.
Người nằm trước sập, gương mặt đã vơi đi sắc đỏ gay gắt khi cơn sốt cao ngự trị, khiến diện mạo yêu nghiệt kia bỗng trở nên thuần lương, vô hại. Mái tóc mực xõa tung lộn xộn, vài lọn tóc bị mồ hôi thấm ướt dính bết lại.
Ta đột nhiên rất muốn nhìn thấu quá khứ của Vạn Vô Cữu. Và thực tế, ta đã làm vậy. Ta một lần nữa vận dụng pháp trượng Chân Ngôn để tiến vào ký ức của hắn.
Trong ký ức ấy...
Thiếu niên ba tuổi mở to đôi mắt ngây thơ: "Mẫu thân... tại sao Người lại bị nh/ốt lại?"
"Mẫu thân, tại sao có rất nhiều tu sĩ vào phòng của Người vậy..."
"Mẫu thân, tại sao có người m/ắng con là đồ tiện cẩu, chỉ được ăn cơm họ đ.á.n.h rơi xuống đất..."
"Mẫu thân, hôm nay có người cho con một cái màn thầu, con mang về cho Người ăn này."
"Mẫu thân! Con muốn b/áo th/ù cho Người, Người nói cho con biết làm sao mới có thể b/áo th/ù cho Người đây?"
Thiếu niên ôm hũ tro cốt của mẫu thân, còn chưa kịp an táng cho người đã bị Tông chủ Hợp Hoan lôi đi.
"Vãn Niểu con tiện nhân kia, hại lão t.ử tốn bao nhiêu linh đan diệu dược, dám c.h.ế.t sao? Vậy thì ta sẽ dùng nhi t.ử của ả ta để luyện chế."
"Không ngờ người của Ngự Nữ Tông là mị thể trời sinh, ngay cả đứa nhỏ sinh ra cũng mang mị chất tự nhiên."
"C/ầu x/in Tông chủ, đừng mà, con không muốn trở thành lô đỉnh!" Thiếu niên khổ sở c/ầu x/in.
"Không đến lượt ngươi chọn."
Kể từ đó, mỗi một ngày trôi qua, thiếu niên đều bị giam cầm trong địa lao không ánh sáng. Tay chân bị xiềng xích, thức ăn mỗi ngày chỉ có những viên đan d.ư.ợ.c đắng chát khó nuốt. Dần dần, h/ận ý nảy mầm trong lòng thiếu niên, từng ngày từng ngày gặm nhấm sự thuần khiết của hắn.
Tại sao người c.h.ế.t không phải là bọn chúng? Tại sao ta phải ở đây chịu sự giày vò này? Ta phải trốn thoát, ta phải g.i.ế.c sạch bọn chúng.
Cuối cùng, hắn cũng dùng hết sức bình sinh để trốn thoát. Hắn thoi thóp hơi tàn, khổ sở c/ầu x/in từng người qua đường. Không một ai đoái hoài.
Tại sao? Chỉ vì hắn sinh ra đã hèn mọn, không đầu t.h.a.i vào chỗ tốt sao? Không, sai lầm là ở thế đạo này. Hắn phải sống, hắn phải g.i.ế.c sạch tất cả mọi người để ch/ôn cùng mẫu thân hắn.
Một giọt nước rơi bộp xuống má hắn, như có ai đó ném một viên đ/á sắc nhọn vào người. Ngay sau đó, những hạt mưa to như hạt đậu như đ/ứt dây, xối xả ném vào da thịt. Đau đớn, rồi sau đó là tê dại.
24.
Phải chăng ông trời đã cảm nhận được nỗi thống khổ của hắn? Làm sao có thể chứ? Thiếu niên tự giễu nhếch môi.
Cơn mưa bỗng dưng tạnh mà không hề có điềm báo trước. Không, mưa chỉ tạnh ngay tại khoảng không gian vuông vức trên đỉnh đầu hắn. Khi ngước mắt lên, hắn chẳng hề che giấu h/ận ý trong lòng.
Đó là một bóng hình thế nào? Rõ ràng vận tố y đơn sơ, nhưng lại rạng rỡ đến mức khiến hắn không dám nhìn thẳng.
Hóa ra ông trời cũng không phải không để lại cho hắn một đường lui. Người đã tự tay mang vị Thần minh của riêng hắn đến trước mặt thiếu niên. Thế nhưng thiếu niên cảm thấy mình quá đỗi dơ bẩn, không xứng để vấy bẩn Người, thậm chí cùng đứng chung một chỗ với Người như vậy cũng là một thứ tội nghiệt.
"Phật tử, vì sao Người không giống như những kẻ khác, đối với nỗi khổ của ta mà làm ngơ?" Thiếu niên mỉa mai hỏi Phật tử, cố ý muốn cho Người biết hắn là một kẻ có lòng dạ x/ấu xa đến nhường nào.
"A Di Đà Phật, những việc bần tăng làm đều không thẹn với lòng."
Không thẹn với lòng... Thiếu niên thầm nghĩ. Còn hắn thì sao? Nếu hắn trốn thoát, liệu có phải sẽ có một người mang trời sinh mị thể tiếp theo bị luyện chế thành lô đỉnh?
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 30: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook