Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Vậy tại sao Ngài lại muốn đuổi tôi đi?" Dường như nghĩ đến điều gì đó, cậu ấy cười khổ: "Có phải vì tối qua tôi đã đắc tội với Hoắc thiếu gia, khiến anh ta không vui không? Tạ tổng, nếu là vì chuyện đó, tôi có thể..."
Tôi giơ tay c/ắt ngang: "Không liên quan gì đến cậu ta cả, tôi chỉ là không muốn làm lỡ dở cậu thôi."
"Dư An, cậu còn trẻ, chưa phân biệt được đâu là tình thân, đâu là tình yêu. Công ty con đang phát triển rất tốt, cậu sang đó sẽ có tiền đồ rộng mở." Vốn dĩ tôi muốn dùng phương thức ôn hòa nhất để ch/ặt đ/ứt đoạn nghiệt duyên này. Nhưng rõ ràng, nếu không nói thẳng thừng ra, cậu ấy sẽ không dễ dàng buông tay.
Thế nhưng, rốt cuộc tôi vẫn đ.á.n.h giá thấp sự chấp nhất của người trẻ tuổi. Giang Dư An nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, rồi khẽ nói: "Tạ Hoài, anh có thể không thích tôi, nhưng anh không thể nghi ngờ tình cảm của tôi dành cho anh. Nếu anh thấy tôi chướng mắt, tôi đi là được." Nói xong, cậu ấy xoay người rời đi.
Tôi ngây ra nhìn theo bóng lưng cậu ấy, nhất thời không kịp phản ứng. Một lúc lâu sau, tôi mới bật cười khe khẽ: "Thằng nhóc này lớn gan thật rồi, dám gọi cả tên cúng cơm của mình ra nữa. Thôi kệ, đợi vài năm nữa chắc cậu ấy sẽ hiểu ra thôi."
Thế nhưng, "chó dữ không sủa". Thằng nhóc này vậy mà chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp nộp đơn xin nghỉ việc. Lúc quy trình nghỉ việc chuyển đến tay tôi, bàn làm việc của cậu ấy đã trống trơn.
Tôi vừa không thể tin nổi, vừa nhanh chóng nhận ra: Thật ra Giang Dư An luôn là kiểu người như vậy. Tà/n nh/ẫn và quyết đoán. Đối với người khác là vậy, đối với bản thân lại càng tà/n nh/ẫn hơn.
12.
Lần đầu tiên tôi gặp Giang Dư An là ở trường học. Tôi đi dự lễ tốt nghiệp của Hoắc Hành, lúc đi ngang qua sân vận động thì thấy có người đang đ.á.n.h nhau. Nói chính x/á/c hơn là một nhóm người đang vây đ.á.n.h mình Giang Dư An.
Mãnh hổ khó địch quần ẩu, nhưng cậu thiếu niên ấy lại có một sự dũng cảm đến cô đ/ộc. Cậu ấy không hề c/ầu x/in, chỉ khăng khăng đ/è ch/ặt tên cầm đầu mà đ/ấm. Từng cú đ.ấ.m dứt khoát, nện thẳng vào da thịt.
"Mẹ kiếp, mày mau buông tay ra!"
"C.h.ế.t tiệt, đại ca đái ra quần luôn rồi, phải làm sao đây?!"
Không còn cách nào khác, có kẻ ch.ó cùng rứt dậu, trực tiếp cầm viên gạch định đ/ập thẳng vào đầu cậu ấy. Tôi liền ra hiệu cho vệ sĩ. Viên gạch bị đ/á bay, mấy tên nhóc con nhanh chóng bị kh/ống ch/ế.
"Cậu có sao không? Có cần tôi liên lạc với phụ huynh giúp không?"
Giang Dư An kiệt sức nằm ngửa trên mặt đất, không nói lời nào.
"Hừ, cái loại tạp chủng ở viện mồ côi thì lấy đâu ra phụ huynh chứ?"
"Nếu không phải nhờ học vẹt với biết giả nghèo giả khổ, nó còn lâu mới bò được vào cổng trường này!"
"Này ông chú kia là ai mà dám giúp nó, có biết ba tôi là ai không?"
Trường quý tộc, một đứa trẻ mồ côi vào được đây nhờ thành tích học tập, hẳng trách lại bị người ta b/ắt n/ạt.
Ngoài Hoắc Hành ra, tôi vốn luôn lạnh lùng với người khác. Nhưng ngày hôm đó thật kỳ lạ. Không biết là do bộ mặt của mấy tên công t.ử bột kia quá x/ấu xí, hay là do sự tương phản quá lớn giữa những giọt nước mắt lặng lẽ và dáng vẻ tà/n nh/ẫn vừa rồi của Giang Dư An, mà tôi lại rất muốn quản chuyện bao đồng này.
Lúc Hiệu trưởng chạy đến, đám thiếu gia nhà giàu kia đang trần truồng làm động tác ếch nhảy, "Tạ tiên sinh, chuyện này là..."
"Học sinh quý trường Đức - Trí - Mỹ - Lao đều không ổn, tôi chỉ đang bồi dưỡng thêm thể chất cho các em thôi." Tôi mỉm cười với ông ta: "Hiệu trưởng, chắc ông không phiền chứ?"
Hiệu trưởng không phiền, thậm chí còn gia nhập đội ngũ giám sát. Cuối cùng, đợi đến khi bọn họ đều co gi/ật ngã rạp xuống đất, tôi mới đưa Giang Dư An đi.
Sau này tôi hỏi cậu ấy, tại sao chỉ nhắm vào một người mà đ/á/nh. Cậu ấy bảo trong tình thế không có hy vọng thắng lợi, thì thà làm ngọc nát còn hơn giữ ngói lành, có c.h.ế.t cũng phải kéo theo một đứa đệm lưng. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đứa trẻ này đã phải chịu khổ quá nhiều nên tính tình mới cực đoan như vậy.
Những năm nay ở bên cạnh tôi, ăn trắng mặc trơn, công việc đàng hoàng, trông cậu ấy đã ôn hòa hơn nhiều. Không ngờ rằng...
Tôi nhìn chằm chằm vào đơn từ chức, tức đến bật cười.
13.
Cùng lúc đó, tôi nhận ra rằng thiếu vắng thằng nhóc này, cuộc sống của mình đâu đâu cũng không thuận mắt. Quy trình công việc không trôi chảy, nhiệt độ và độ ẩm trong văn phòng không đúng ý. Thậm chí, ngay cả vị cà phê cũng thiếu đi cái gì đó.
Nhịn không được nữa, tôi gọi thư ký vào qua đường dây nội bộ.
"Tạ tổng, Ngài có dặn dò gì ạ?"
"Cà phê này là sao đây? Không giống vị lúc trước."
Vẻ mặt cô ấy có chút khó xử: "Cái này... trước đây đều là do đặc trợ Giang tự tay xay hạt rồi nấu. Hôm nay tôi làm theo bản ghi chép cậu ấy để lại, chắc là học chưa tới nơi tới chốn. Nếu Ngài không hài lòng, tôi sẽ đi..."
Tôi phẩy tay: "Thôi bỏ đi, cô đi làm việc đi."
Nhấp một ngụm cà phê, tôi lại chau mày lần nữa. Nhìn quanh bốn phía, tôi bàng hoàng nhận ra cuộc sống của mình tràn ngập hình bóng của Giang Dư An.
Chậu cây xanh trên bàn làm việc - Giang Dư An tặng. Những món ăn được chia sẵn trong tủ lạnh - Giang Dư An nấu. Những cuốn sách đủ mọi thể loại trên giá - Giang Dư An nói, "Chắc Ngài sẽ thích."
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook