Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Hóa Ra Vẫn Là Em
- Chương 15
Tôi và anh ta ngồi trên sân thượng tầng cao nhất, dưới chân là vài chai r ượu rỗng nằm rải rác. Nghiêm Dịch vốn dĩ là người rất biết kiềm chế nên ít khi uống r ượu như thế này.
“Được rồi đấy.” Tôi giữ ch/ặt chai r ượu trong tay anh ta.
“Em đang quan tâm anh sao?” Anh ta cười.
“Tôi không muốn phải đưa một tên say xỉn về đâu.” Tôi cạn lời.
Anh ta nhìn tôi một hồi lâu: “Thằng nhóc đó kém em năm tuổi, lông lá còn chưa mọc đủ, có thể cho em an toàn gì chứ?”
“Nghiêm Dịch, sự an toàn của tôi chưa bao giờ phụ thuộc vào đàn ông. Anh đá/nh giá thấp tôi quá rồi đấy.”
Anh ta tự giễu bật cười, rồi lại uống tiếp một ngụm r ượu nữa: “Hai năm qua em có tình cảm gì với anh không, dù chỉ là một chút?”
“Thật bất ngờ, một người lý trí như anh mà cũng có lúc hỏi câu này.” Tôi không trả lời thẳng mà chỉ nhìn anh ta và đợi anh ta tự nhận ra.
“Tôi không phải là người có thể thỏa hiệp. Ngay từ khi chúng ta bước vào cuộc hôn nhân sắp đặt này thì chúng ta đã không còn khả năng ở bên nhau nữa rồi.”
Anh ta cười khổ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Năm đó, chính anh đã tìm bố tôi, nói muốn cưới tôi, phải không?”
Anh ta lắc lắc chai r ượu: “Em biết từ khi nào?”
Chương 10:
“Ngay từ đầu đã biết. Hai năm trước, nhà họ Tần vì một quyết sách sai lầm mà đi chệch hướng, người được chọn để liên hôn ban đầu cũng không phải là anh. Mấy năm gần đây, nhà anh đã chọn đúng phe, đang trên đà phát triển, mấy chú bác nhà anh chắc hẳn không muốn dính líu đến nhà họ Tần lúc đó.”
“Nhưng anh đã cược đúng. Hai năm qua, nhà họ Tần đã mang lại không ít lợi ích cho nhà họ Nghiêm. Anh là một doanh nhân xuất sắc.” Tôi khen ngợi anh ta một cách chân thành.
“Tần Kỳ Thi, anh thừa nhận lợi ích là một phần, nhưng còn có những nguyên nhân sâu xa hơn…”
“Nghiêm Dịch…” Tôi đứng dậy c/ắt ngang lời anh ta: "đừng nói những lời thừa thãi nữa. Chúng ta vẫn nên làm bạn thì hơn.”
Nghiêm Dịch cúi đầu, cuối cùng anh ta vẫn không nói ra điều mình định nói.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi bỗng nhiên reo lên. Là cuộc gọi từ bố tôi, trong giọng điệu của ông ấy không giấu nổi sự tức gi/ận.
“Bà nội con biết chuyện con ly hôn, bà ấy tức quá nên ngất xỉu luôn rồi!”
Chương 21
9
Chương 5
Chương 6
8
Chương 15
Chương 17
Chương 22
Bình luận
Bình luận Facebook