Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
8.
Một đêm không ngủ.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng là tôi đã thức dậy.
Tôi định đi ngược lại theo con đường hôm qua đến đây, nếu đoàn làm phim cũng đang tìm chúng tôi, có lẽ sẽ gặp được.
Tôi không hỏi Lục Minh Thâm có muốn đi cùng không, nhưng anh ta đã ngầm hiểu và theo kịp bước chân của tôi.
Chúng tôi đi mãi đến tận nơi trực thăng hạ cánh lúc ban đầu, cũng không thấy bóng người. Chỉ thấy dưới gốc đa ở rìa đường có một tờ giấy rơi xuống. Bị mưa làm ướt, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra chữ viết.
Đại khái nội dung là do trận mưa bão đêm qua, thiết bị của đoàn làm phim bị hỏng, nhiều người bắt đầu sốt. Tình hình nghiêm trọng, nghi ngờ là bệ/nh truyền nhiễm. Bệ/nh nhân cần được điều trị khẩn cấp, mọi người đành phải sơ tán gấp. Dù sao đi nữa, chắc chắn sẽ có người đến tìm ki/ếm và c/ứu hộ.
Nói tóm lại, chúng tôi đã bị bỏ rơi.
Thật vô lý.
Nhưng đó là sự thật.
Tôi chỉ cảm thấy vô số con lạc đà alpaca đang phi nước đại qua đầu mình.
Chắc tôi ngẩng đầu nhìn trời quá lâu, Lục Minh Thâm thuận theo ánh mắt của tôi nhìn lên, "Cô đang nhìn gì vậy?"
"Trời quang rồi."
Lục Minh Thâm: "Ừm."
"Đến cả ông trời cũng phải cạn lời rồi."
"…"
Sau khi chấp nhận sự thật này, tôi quyết định đã đến đây thì an phận.
Chỉ là sinh tồn hoang dã thôi mà. Đây chẳng phải là sở trường của tôi sao?
Kỷ lục dài nhất của tôi từng là tự mình sinh tồn trong rừng nguyên sinh 78 ngày, cuối cùng phải dừng lại vì hết muối ăn.
Cái này chẳng khác gì về nhà.
Ngày đầu tiên ở hoang dã, trước hết phải tìm một chỗ trú ẩn có thể che gió che mưa.
Tôi dẫn Lục Minh Thâm đi sâu vào trong rừng. Tiện tay đào vài cây rễ cỏ tranh dưới gốc đa, đưa cho anh ta: "Bổ sung tinh bột."
Anh ta ngẩn người, không nhíu mày lấy một cái mà nhận lấy rồi nhét vào miệng. Ăn xong mới hỏi: "Cô bình tĩnh vậy, hình như rất quen thuộc với những thứ này?"
Tôi mở to mắt nói dối: "Ồ, tôi học trên TV ấy mà, anh vừa ăn tôi cũng không chắc có đ/ộc hay không."
Khóe môi anh ta nhếch lên một nụ cười: "Nếu bị cô đầu đ/ộc ch*t, cô sẽ phải day dứt cả đời nhỉ, sau này dù làm gì cũng sẽ nhớ đến tôi, tính ra tôi cũng không lỗ."
Chỉ có thể nói Ảnh đế không hổ là Ảnh đế.
Đến thời điểm then chốt này cũng có thể diễn xuất được.
9.
Gần một giờ chiều, tôi theo địa hình của nơi nghỉ ngơi tối qua mà đi lên, tìm thấy một hang núi. Nhưng bên trong đã có người.
Là ba người Lý Thanh.
Dư Vy co ro trong góc, Lý Thanh và Phương Thành An đang cố gắng tạo lửa bằng cách khoan gỗ.
Tôi nhìn thao tác của họ là muốn bật cười, nhưng vẫn không nói gì, quay người bỏ đi.
Phương Thành An nhìn thấy trái cây rừng trong túi tôi, liền mở lời trước: "Cái hang này đủ lớn, các bạn cứ ở lại đi."
Tính đến thời điểm hiện tại, họ đã một ngày một đêm không ăn gì. Chắc cũng không biết thứ gì có thể ăn được. Đều đang cố gắng chịu đựng.
Tôi suy nghĩ một chút, không có lựa chọn nào tốt hơn, nên đồng ý ở lại.
Tôi đưa số trái cây hái được cho Phương Thành An, Lý Thanh cũng muốn đến lấy, tôi liền đạp chân hất tay hắn ta ra.
"Cái thứ trái cây nát này mà anh cũng thèm sờ sao? Đại minh tinh Lý đã từng sờ qua trái cây nào ngon hơn cái này nhiều rồi chứ?"
"Cô…" Lý Thanh mặt mày xanh lè, đối diện với ánh mắt của Lục Minh Thâm, đành ngậm cục tức mà chịu đựng.
Dư Vy từ đầu đến cuối không hề đến gần. Cô ta tràn đầy vẻ kh/inh bỉ: "Mấy thứ này chó còn không thèm ăn, chắc chắn sẽ có người đến tìm chúng ta ngay thôi, các bạn đúng là không có khí phách."
Tôi hơi buồn cười nhìn cô ta một cái. Khí phách?
Thật ngây thơ.
Hoang dã cái gì cũng có thể xảy ra, khi đói khát lạnh lẽo, khí phách là cái gì?
Chắc Dư Vy sẽ sớm biết thôi.
Tối đó, sau khi Lý Thanh khoan gỗ tạo lửa một tiếng đồng hồ, tay nổi đầy mụn nước. Lục Minh Thâm không nhanh không chậm lấy ra chiếc bật lửa.
Lý Thanh tức gi/ận đến phát đi/ên: "Mẹ kiếp, mày có thứ này sao không nói sớm!"
Lục Minh Thâm liếc nhìn hắn ta một cái lạnh nhạt: "Cậu không hỏi." Sau đó thêm một câu: "Cậu hỏi tôi cũng không nói."
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng ở phía sau.
10.
Sáng sớm hôm sau, tôi cầm d.a.o chuẩn bị đi ki/ếm thức ăn.
Lục Minh Thâm và Phương Thành An đề nghị đi cùng tôi, tôi liền chỉ họ cách đan lồng bắt cá rồi đặt xuống con sông phát hiện hôm qua.
Buổi chiều, hai người họ đi kiểm tra cái bẫy chúng tôi đặt dưới gốc cây.
Tôi một mình đi thu lồng cá, không ngờ Lý Thanh lại theo sau.
Thừa lúc tôi không đề phòng, hắn ta đột nhiên từ phía sau ôm lấy eo tôi, đẩy tôi ngã xuống bờ sông. Vai và lưng tôi đ/ập trực diện vào những viên đ/á vụn, đ/au đến mức tôi hít một hơi lạnh.
Lý Thanh vừa ch/ửi rủa vừa cởi quần áo tôi: "Con đĩ mày có gì mà đắc ý, ở cái nơi khỉ ho cò gáy này mà mày cũng dám ngang ngược vậy à?! Mày tưởng Lục Minh Thâm bảo vệ mày là an toàn rồi sao? Bây giờ tao đ/è mày ra làm rồi nhấn xuống sông cho c.h.ế.t đuối, hoàn toàn không ai phát hiện ra đâu, ha ha ha sợ rồi chứ? Sợ thì c/ầu x/in tao đi con đĩ!"
"Tao sợ mẹ mày!" Tôi vươn tay túm lấy hòn đ/á bên cạnh, giáng một đò/n thật mạnh vào đầu hắn ta.
Nhân lúc hắn ta choáng váng, tôi dùng kỹ thuật chiến đấu đã ghi nhớ nằm lòng trực tiếp hất hắn ta ngã ngửa.
Sau đó, tôi nắm tóc hắn ta nhấn mạnh xuống nước, "Cái loại cặn bã như mày mà cũng ki/ếm tiền được trong giới này, những người bỏ tiền cho mày chắc n/ão bị phân bón lấp đầy rồi."
Giới thiệu bản audio
Chapter 7 - Hết
Chapter 6 - Hết
Lòng Người Hiểm Ác - Chapter 8 - Hết phần 4
NẤM QUAN TÀI ĐOẠT HỒN - CHƯƠNG 9 - HẾT PHẦN 4
Đại Chiến Dã Nhân Cốc - Chapter 11 - Hết phần này
Chapter 7
Chapter 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook