Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét

Khi có ý thức trở lại, tôi cảm giác có người đang ấn lồng ng/ực mình.

Bên tai là tiếng người ồn ào hỗn lo/ạn.

Giọng nói nổi bật nhất kia——

"Nguyên Tri! Nguyên Tri em đừng dọa tôi mà."

"Tri Tri, tỉnh lại đi."

"Tri Tri, đừng ngủ, mau tỉnh lại đi."

"Vợ ơi——"

Tiếng gọi cuối cùng kia, hình như còn mang theo cả tiếng nức nở.

Tôi đột ngột phun ra một ngụm nước, ho đến tối tăm mặt mũi.

Mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt Đoạn Thâm Dã ngay gần trong gang tấc.

Mắt anh ta thực sự đỏ hoe rồi.

Tôi ngẩn người nhìn anh ta, giọng khàn đến mức không ra hình th/ù gì: "...Anh khóc đấy à?"

Lúc nói chuyện, lồng ng/ực bị kéo đ/au nhói.

Đoạn Thâm Dã không trả lời, mạnh mẽ ôm chầm tôi vào lòng.

Hơi thở nặng nề.

Tôi cảm nhận được trái tim đang đ/ập cực nhanh của anh ta.

Một nỗi chua xót chưa từng trải qua dâng lên lồng ng/ực.

Xung quanh có khá nhiều người vây xem, nhao nhao bàn tán.

"Tiểu Tri... chuyện này là thế nào?"

"Sao hai đứa tự nhiên lại rơi xuống nước?"

"Đã xảy ra chuyện gì? Đến cả Tiểu Lạc cũng suýt nữa..."

......

Tôi bỏ ngoài tai tất cả.

Dựa vào lòng Đoạn Thâm Dã, tay nắm ch/ặt vạt áo anh ta, mắt khép hờ.

Vì ng/ực đ/au, không còn sức lực mấy, lời nói chậm chạp thốt ra cũng nhẹ và nhỏ:

"Đoạn Thâm Dã, bao giờ chúng ta về nhà?"

Cánh tay Alpha đang ôm tôi bỗng siết ch/ặt lại.

Giọng khàn đặc: "Bây giờ."

"Chúng ta về nhà."

Danh sách chương

5 chương
16/02/2026 02:07
0
16/02/2026 02:07
0
16/02/2026 02:07
0
16/02/2026 02:07
0
16/02/2026 02:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu