Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từ trước tới nay chưa từng có ai dám ép hắn đến mức này.
Hắn ngẩng đầu.
Bình tĩnh đáp:
"Thì sao?"
"Cậu cô đơn thì tìm phụ nữ."
"Tôi cô đơn thì tìm đàn ông."
"Liên quan gì đến cậu?"
"Tôi..."
"Tôi..."
Chu Trạch Phong tức đến đỏ cả mắt.
"Nếu tôi thích ai..."
"Tôi sẽ nghiêm túc."
"Ai như anh."
"Khắp nơi đều trêu ghẹo người khác."
"Không biết giữ mình."
"Ồ?"
"Có cần dựng bia khen cậu không?"
Giọng Lục Triệu lạnh tanh.
Chu Trạch Phong giữ ch/ặt hai tay hắn, ép lên đỉnh đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Giọng nói lại vừa oán gi/ận vừa đầy tủi thân.
"Ngay cả hắn..."
"Anh cũng để mắt."
"Vậy..."
"Tôi rốt cuộc là gì?"
Lục Triệu khựng lại.
Rồi bật cười.
Đúng là...
Lòng hiếu thắng của trai thẳng.
Lúc nào cũng chẳng chịu thua ai.
"Hắn..."
"Không thể so với cậu."
Lục Triệu nhún vai.
"Chỉ tiếc..."
"Cậu là trai thẳng."
"Nên tôi mới nói."
"Không phải ai cũng được."
"Yên tâm."
Một câu nói ấy.
Lập tức kéo Chu Trạch Phong trở về hiện thực.
Đúng rồi.
Cậu là trai thẳng.
Vậy bây giờ...
Ép một người đàn ông vào góc tường như thế này.
Rốt cuộc là đang làm gì?
Như bị bỏng tay.
Chu Trạch Phong lập tức buông Lục Triệu ra.
Cậu đứng ngẩn người.
Rồi bất giác muốn cười.
Lục Triệu vừa nói.
Trần Bân không thể so với cậu.
Vậy chẳng phải...
Trong mắt Lục Triệu.
Cậu tốt hơn Trần Bân sao?
Lục Triệu chỉnh lại quần áo.
Nhẹ nhàng nói:
"Đừng nhầm lẫn."
"Giữa tay nghề của tôi..."
"Và bản thân tôi."
"Còn nữa."
"Tôi giữ mình hay sống thế nào..."
"Đều là chuyện riêng."
"Cậu không có quyền quản."
"Không..."
"Tôi chỉ là..."
Chu Trạch Phong muốn giải thích.
Lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng chỉ đành nói:
"Tôi chỉ muốn nhắc anh."
"Đừng hẹn hò bừa bãi."
"Cảm ơn đã nhắc."
Lục Triệu bước đến cửa.
Dừng lại trước mặt cậu.
Giọng bình tĩnh nhưng đầy cảnh cáo.
"Chu Trạch Phong."
"Hôm nay tôi xem như chưa có chuyện gì xảy ra."
"Tôi không phải trai thẳng."
"Nếu cậu còn tiếp tục trêu chọc tôi."
"Tự chịu hậu quả."
"Sau này..."
"Đừng đăng ký khám chỗ tôi nữa."
"Cũng đừng gặp mặt."
"Có gặp ngoài đường."
"Coi như không quen."
Nói xong.
Lục Triệu lên xe.
Rời đi ngay.
Tối hôm đó.
Sau khi tắm rửa xong.
Đúng lúc chuông báo thức trên điện thoại Chu Trạch Phong vang lên.
Đó là lời nhắc để cậu lên hệ thống đặt lịch khám.
Cậu tắt báo thức.
Lặng lẽ lướt điện thoại một lúc.
Rồi úp mặt xuống giường ngủ.
Màn hình vẫn chưa tắt.
Ở đó hiện rõ bốn chữ.
"Đặt lịch thành công."
Tự chịu hậu quả?
Chu Trạch Phong bỗng thấy...
Cậu thật sự rất muốn biết.
Rốt cuộc...
"Hậu quả" mà Lục Triệu nói là gì.
Chương ...
Chu Trạch Phong ngồi trên hàng ghế ngoài phòng khám, chống cằm lim dim ngủ gật.
Hôm nay là ngày cậu đến b/ệnh viện tái khám.
Vốn định xuất hiện trước mặt Lục Triệu với tinh thần tốt nhất, ai ngờ lại buồn ngủ đến mức còn thảm hơn cả chó.
Mà đầu sỏ gây ra tất cả...
Chính là đám bạn cùng phòng.
Ngoài Đoàn Khải, Chu Trạch Phong còn có hai người bạn cùng phòng khác.
Một người là dân bản địa, học bá chính hiệu.
Người còn lại thì nổi tiếng đào hoa, bạn gái thay hết người này đến người khác, gần như chưa bao giờ đ/ộc thân.
Sau một năm nghỉ học rồi quay lại trường, Chu Trạch Phong phát hiện người bạn đào hoa ấy vậy mà đã đổi "khẩu vị", qua lại thân thiết với một đàn em bên khoa Nhân văn. Hai người lúc nào cũng dính lấy nhau như keo.
Vì đều là con trai nên trong ký túc xá cũng chẳng mấy kiêng dè.
Bình thường Chu Trạch Phong bận tập luyện rồi đi làm thêm nên hiếm khi bắt gặp.
Không ngờ tối qua lại đụng trúng.
Vừa bước vào phòng.
Chu Trạch Phong đã nhận ngay một cú sốc.
Cậu quay mặt đi, chỉ cảm thấy cảnh đàn em kia rúc trong lòng bạn cùng phòng thật sự quá chướng mắt.
Cậu quyết định coi như không nhìn thấy.
Đặt ba lô xuống.
Thuận tay cởi áo hoodie.
Đang định lấy quần áo đi tắm thì ngẩng đầu lên, phát hiện cậu đàn em kia đang nhìn chằm chằm mình.
Ánh mắt ấy khiến cậu thấy không được tự nhiên.
"Nhìn gì vậy?"
"Anh học trưởng này là trai thẳng, đừng có mơ."
Bạn cùng phòng cười, một tay nâng cằm đàn em xoay mặt cậu ta trở lại.
Chu Trạch Phong lười để ý, cầm quần áo đi tắm.
...
Tắm xong bước ra.
Hai người kia đã chuyển sang giường ngủ, kéo kín rèm giường.
Chu Trạch Phong mặc kệ những tiếng thì thầm trêu ghẹo phía sau tấm rèm, lên tiếng hỏi:
"Bao giờ cậu ấy về?"
"Đến giờ ngủ rồi."
Đàn em đáp nhỏ:
"Anh... tối nay em ngủ với anh Lý Trí..."
Chưa nói hết câu.
Đã vang lên vài tiếng ú ớ.
Bốp!
Chu Trạch Phong thẳng tay tắt đèn.
"Đừng làm ồn."
"Tôi còn ngủ."
Hôm nay đã bắt đầu kỳ nghỉ Trung thu.
Đoàn Khải và cậu bạn học bá đều về nhà từ sớm.
Trong phòng chỉ còn ba người.
Lý Trí kéo kín rèm.
Chu Trạch Phong cũng mặc kệ.
Tắm xong liền leo lên giường.
...
Hôm trước, sau khi ghi nhớ mùi nước hoa hoa cam trên xe Lục Triệu, cậu đã lên Taobao tìm m/ua.
Cuối cùng còn phát hiện cửa hàng ấy cũng b/án đúng loại nến thơm hương cam quýt mà Lục Triệu dùng ở nhà.
Không chút do dự.
Chu Trạch Phong lập tức đặt m/ua.
Hôm nay hàng vừa đến.
Cậu vốn định tận hưởng một buổi tối thơm ngát, dễ chịu.
Ai ngờ...
Bầu không khí lại bị Lý Trí phá hỏng.
Chu Trạch Phong thắp nến thơm.
Đeo tai nghe.
Mở danh sách nhạc của Lục Triệu.
Hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ.
Chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Đáng tiếc.
Tai nghe Bluetooth quên sạc từ ban ngày.
Nghe được một lúc thì hết pin.
Cậu đành cắm sạc.
Mà tiếng động bên kia lại khiến cậu chẳng thể nào ngủ nổi.
Chu Trạch Phong trở mình, lấy gối bịt kín tai.
Nhưng những tiếng cười nói xen lẫn lời trêu ghẹo vẫn lọt vào tai.
Kéo theo những ký ức chẳng mấy dễ chịu.
Dạ dày cậu bỗng quặn lên.
Buồn nôn.
...
Giường Chu Trạch Phong không treo rèm.
Từ góc nhìn của cậu.
Chiếc rèm bên giường Lý Trí gần như chẳng che được gì.
Bên trong còn bật đèn.
Nói là để tạo "không khí".
Nhưng ngược sáng lại khiến bóng người hiện lên rõ mồn một.
Chương 6
Chương 9
Chương 22
Chương 6
Chương 17
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook