Sau Khi Bị Hiểu Lầm Là Thích Em Trai Của Bạn Trai

Liên tục mấy ngày sau đó, mọi hoạt động tụ tập tôi đều một mực không tham gia, thế nhưng những người bạn chung đó cứ liên tục cập nhật tin tức về Giang Nhất Xuyên và cô bạn gái của cậu ta cho tôi biết, khiến tôi phiền không chịu nổi, đành dứt khoát đưa tất cả vào chế độ miễn làm phiền cho nhẹ n/ợ.

Mãi cho đến tận hôm nay, tôi mới nhấc máy nghe một cuộc điện thoại gọi tới từ Lâm Thần - một cậu bạn chung trong nhóm.

"Nghiên Thư, anh Xuyên say khướt rồi, anh đến K bar đón cậu ấy đi."

7

"Người cậu phải gọi khi cậu ta say nên là bạn gái của cậu ta, chứ không phải tôi." Tôi cau mày, đáp trả.

Giọng của Lâm Thần ở đầu dây bên kia có vẻ như đang đ/è thấp xuống mấy phần: "Đừng bảo là người anh em này không chiếu cố cho cậu nhé. Anh Xuyên với cái cô kia đã chia tay nhau rồi, cậu mau tranh thủ chạy qua đây đi, đây chính là cơ hội mà tôi cố giành lấy cho cậu đấy..."

Không đợi cậu ta kịp luyên thuyên hết câu, tôi bực dọc ngắt lời: "Tôi không qua đâu, mấy cậu tự gọi xe đưa cậu ta về, hoặc không thì đi mà réo anh trai cậu ta đến đón. Tôi cúp máy đây."

Quẳng lại câu đó, tôi liền trực tiếp cúp máy.

Ngay khoảnh khắc cuộc gọi vừa được ngắt, dường như tôi thoáng nghe thấy tiếng Giang Nhất Xuyên đang không ngừng kêu gào tên tôi, cùng với giọng hốt hoảng của Lâm Thần the thé vang lên: "Ấy đừng mà, Nghiên Thư..."

Sau đó, Lâm Thần có gọi thêm cho tôi vài ba cuộc nữa nhưng tôi đều không bắt máy.

Về sau tôi nghe phong phanh rằng Giang Nhất Xuyên sống c.h.ế.t nhất định không cho bất kỳ kẻ nào đưa về, cứ lỳ lợm ch/ôn chân ở quán bar ròng rã suốt cả một đêm.

Tuy nhiên, mấy thứ râu ria đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến tôi.

Sang ngày hôm sau, lúc tôi dạy xong và rời khỏi phòng học.

Tôi trông thấy Giang Nhất Xuyên đã xuất hiện ở đó từ bao giờ, đang đứng thẫn thờ ngay cửa hệt như đang đợi ai đó, trên người cậu ta vẫn nồng nặc hơi men chưa tan, cả người thoạt nhìn vô cùng tiều tụy và lếch thếch.

Tôi thờ ơ quét mắt liếc nhìn một cái rồi lại thu hồi ánh nhìn, đi sượt qua người cậu ta.

"Thẩm Nghiên Thư."

Giang Nhất Xuyên đột nhiên cất tiếng gọi tôi lại, đuôi mắt cậu ta dường như đỏ hoe vì tàn dư của cơn say: "Anh thực sự định cả đời này không thèm để ý tới tôi nữa sao?"

Tôi đưa mắt nhìn về phía cậu ta, giọng điệu không mặn không nhạt buông một câu: "Có chuyện gì sao?"

Giang Nhất Xuyên khẽ khựng lại, có vẻ như đã hạ quyết tâm làm gì đó, c.ắ.n răng mở miệng: "Tôi không hề có ý định sẽ tuyệt giao với anh thật đâu, trong cái hoàn cảnh lúc đó, tôi chẳng qua là... là nhất thời tức gi/ận nên mới ăn nói hàm hồ, tôi không hề nghĩ rằng anh lại tưởng thật. Còn nữa, tôi và Lâm Y Y đã chia tay rồi, tôi hẹn hò với cô ấy vốn dĩ cũng không phải vì có tình cảm..."

Tôi cau mày ngắt lời: "Tôi không hề có chút hứng thú nào với mấy chuyện riêng của cậu cả, cậu không cần thiết phải bẩm báo với tôi."

Giang Nhất Xuyên vậy mà lại hiếm hoi giữ được thái độ nhã nhặn đáp lại: "Được rồi, nếu anh không muốn nghe thì tôi sẽ không nhắc tới cô ấy nữa. Tôi tới đây chỉ để nói cho anh rõ, tôi không thực sự gh/ét anh, chỉ là... đột nhiên biết chuyện anh có tình cảm với tôi, nhất thời tôi chẳng biết phải đối mặt như thế nào..."

Tôi bắt đầu mất dần sự kiên nhẫn, lạnh lùng c/ắt ngang: "Tôi đã nói với cậu rất nhiều lần rồi, tôi hoàn toàn không hề thích cậu."

Ngay cái khoảnh khắc tôi đã quá lười để đôi co thêm về vấn đề này với cậu ta và đang chuẩn bị cất bước rời đi.

Không ngờ lần này Giang Nhất Xuyên lại tin thật: "Tôi biết rồi, anh đừng có gi/ận. Tóm lại chuyện lúc trước do thái độ của tôi với anh không tốt, nhưng anh yên tâm đi, sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa đâu. Nếu bây giờ anh vẫn chưa muốn tha lỗi cho tôi cũng không sao, tôi sẽ từ từ bù đắp cho anh, cho đến tận khi anh bằng lòng tha thứ cho tôi thì thôi."

Nói chung là, chỉ cần cậu ta không còn ảo tưởng tôi thích cậu ta nữa thì mọi thứ đều có thể dễ nói chuyện rồi.

Dù gì thì giữa hai đứa chúng tôi cũng chẳng tồn tại mâu thuẫn gì quá to t/át đến mức không thể dung hòa, hơn nữa cậu ta còn là em trai ruột của Giang Từ Húc, không cần thiết cứ phải giữ bầu không khí căng thẳng mãnh liệt thế mãi.

Nghĩ vậy, tôi bèn lên tiếng: "Chuyện bù đắp thì không cần thiết, sau này chúng ta vẫn cứ làm anh em bình thường thôi."

8

Nhưng Giang Nhất Xuyên dường như không hề nghe lọt tai lời tôi nói.

Vài ngày liên tiếp sau đó, cậu ta không mang đồ ăn tới thì cũng tặng đủ thứ quà cáp đắt tiền cho tôi.

Tôi không nhận, trả lại toàn bộ cho cậu ta.

Thế là cậu ta lại tiếp tục gửi đến những món đắt tiền hơn.

Tôi thật sự hết sức chịu đựng, bèn tìm gặp và bảo cậu ta đừng tặng nữa.

"Anh không thích mấy thứ này sao, vậy để tôi đổi sang món khác nhé..." Giang Nhất Xuyên nói.

Tôi thẳng thừng từ chối: "Đừng, đã nói là anh em thì vẫn là anh em, không cần phải m/ua mấy thứ vô bổ này đâu."

Tối hôm đó, trong lúc tôi không hề hay biết, Giang Nhất Xuyên đã đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.

[Anh ấy không nhận đồ tôi m/ua tặng, còn bảo sau này làm anh em, phải làm sao đây?]

Bên dưới bình luận, hội bạn bè chung lập tức bùng n/ổ.

[Người anh Xuyên nhắc đến không phải là Nghiên Thư đấy chứ? Vãi thật, đừng nói là giống như tôi đang nghĩ nhé.]

Danh sách chương

3 chương
03/09/2026 22:42
0
03/09/2026 22:42
0
03/09/2026 22:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Không còn là người ngoài cuộc trong câu chuyện của các người (Phần ngoại truyện hoàn chỉnh)

Chương 6

14 phút

Tình yêu của anh là cơn gió lạc lối giữa Hồng Kông (Phần hậu truyện)

Chương 7

15 phút

Sau khi tôi từ bỏ việc tranh sủng với chó, chồng tôi hối hận tột cùng

Chương 7

18 phút

Xuân sơn nơi cuối đường tuyết

Chương 7

20 phút

Gió lạnh đánh thức ta, hóa ra cùng người chỉ là một giấc mộng (Toàn văn và phần tiếp theo)

Chương 7

23 phút

Chồng ép con gái hiến tủy cho con trai của 'bạch nguyệt quang', tôi quyết định làm một người vợ nhu nhược vô dụng (Phần kết)

Chương 7

26 phút

Phần tiếp theo hoàn chỉnh của Hoa Cát Tường Trắng

Chương 7

30 phút

Bạn trai đến tìm tôi hẹn hò vào lễ Trung Nguyên, sau khi xem camera tôi lập tức báo cảnh sát (Phần tiếp theo)

Chương 7

33 phút
Bình luận
Báo chương xấu