Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TÔI MỞ QUÁN ĂN TRONG GAME KINH DỊ
- Tôi Bán Cơm Hộp Đông Bắc Trên Chuyến Tàu Kinh Dị - Chap 2
13/04/2026 11:33
Lũ q/uỷ trên chuyến tàu này kỳ lạ thay đều còn rất trẻ, hầu hết trông như những sinh viên mới tốt nghiệp. Chúng mặc áo khoác bông dày cộm, lông mày bám đầy băng giá, khuôn mặt khô héo g/ầy gò.
Những con q/uỷ này đều sẽ c.h.ế.t trong vụ t/ai n/ạn tàu hỏa 3 ngày sau.
Tương tự, nếu sau 12h đêm của 3 ngày nữa tôi không thể rời khỏi chuyến tàu này, tôi cũng sẽ ch*t.
Những người sắp c.h.ế.t bị kéo vào trò chơi kinh dị để trở thành người chơi, và một khi người chơi c.h.ế.t trong trò chơi, họ sẽ c.h.ế.t hoàn toàn.
Ngược lại, nếu thành công vượt qua màn, họ có thể đổi lấy tuổi thọ để trở về thế giới thực.
Nhưng làm thế nào tôi có thể rời khỏi chuyến tàu này?
Rời đi rồi thì làm sao đến được điểm cuối để qua màn đây?
3.
Tôi vừa đẩy xe cơm vừa rao hàng, vừa vắt óc suy nghĩ. Khi đi đến toa cuối cùng, ở khoang tàu phía trước bỗng vang lên một tiếng động lớn.
Tiếng gào thét và tiếng n/ổ đan xen vào nhau, không ngừng nghỉ.
“Số người sống sót trong phó bản: 3.”
“Số người sống sót trong phó bản: 2.”
“Số người sống sót trong phó bản: 1.”
Tôi chạy như đi/ên đến toa ăn, trong bếp, tôi phát hiện dấu vết của vụ n/ổ và những mảnh x/á/c người vương vãi khắp sàn.
Ở một góc, t.h.i t.h.ể của gã đầu bếp q/uỷ g/ầy gò nằm đấy.
Quản lý xe lửa của K418 có mặt tại hiện trường, gã nhíu ch/ặt mày, ra lệnh cho lũ q/uỷ dọn dẹp các mảnh vụn.
Lũ q/uỷ mặt tái mét, thì thầm bàn tán.
“Mấy con chuột người muốn làm n/ổ tàu hỏa của chúng ta, đúng là tự chuốc họa!”
“Ba con người đáng c.h.ế.t đó dám g.i.ế.c đầu bếp Đại Tráng!”
“Chúng còn phá hủy cả kho chứa hàng, giờ chúng ta hoàn toàn hết thức ăn rồi.”
Ng/uồn vật chất để lấp đầy bụng đã cạn kiệt, không khí tuyệt vọng lan ra khắp chuyến tàu. Sự c/ăm h/ận của lũ q/uỷ dành cho loài người ngay lập tức lên đến đỉnh điểm.
“Tao h/ận loài người! Nhất định phải băm chúng ra thành trăm mảnh!”
“Diệt sạch loài người! Gi*t chúng!”
Giữa lúc quần chúng phẫn nộ, tôi lặng lẽ co mình vào một góc, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình, nhưng lại bị gã quản lý xe lửa đang trầm tư ở bên gọi lại.
“Tiếp viên Tiểu Lê, lúc nãy tôi triệu tập tiếp viên để săn lùng loài người, cô đang ở đâu?”
“...”
Trong toa tàu tĩnh lặng, ánh mắt của lũ q/uỷ đồng loạt đổ dồn vào tôi.
Khi ngửi thấy mùi người trên người tôi, khuôn mặt chúng bỗng nứt ra, m.á.u tươi tuôn chảy, đầu biến dạng, dịch n/ão màu trắng chảy ròng ròng.
“Cô không phải tiếp viên, cô là ai vậy...”
“Cô là con người...”
“Là con người...”
Lũ q/uỷ ngầm hiểu, lẩm bẩm trong miệng, lê lết những phần cơ thể tàn phế của mình tiến lại gần tôi.
Ám ảnh của cái c.h.ế.t phủ kín bầu trời, tôi cảm thấy m.á.u toàn thân đông cứng lại, da gà nổi khắp người. Quá nhanh, bị bại lộ quá nhanh!
Dưới sự sợ hãi tột độ, hai chân tôi cứng đờ, không thể cử động được. Khi tôi chuẩn bị sử dụng “Phòng thủ tuyệt đối” trong bộ dụng cụ nấu ăn của mình, một tiếp viên trẻ đột nhiên xông lên, chắn trước mặt tôi.
Tôi ngay lập tức nhận ra đó là con q/uỷ làm thêm trong phó bản Làng Hoang, thường đến quán ăn vặt để xin cơm.
Anh ta dốc sức bảo vệ tôi, gào lên với họ: “Không được! Dừng tay lại! Cô ấy là đầu bếp! Là đầu bếp có thể nấu ra món ăn thơm ngon cho chúng ta!!”
Nghe vậy, lũ q/uỷ tập trung ở toa ăn vẫn không hề lay chuyển, chúng mang theo sát khí ngút trời, xông thẳng về phía trước. Trong tình thế nguy cấp, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi, tôi nhanh chóng lấy hộp nguyên liệu từ trong không gian ra và mở nó ngay tại chỗ.
Những quả cà tím, khoai tây, sườn, trứng gà, đậu que tươi rói xuất hiện. Từng thứ một, chúng nhanh chóng chất thành một ngọn đồi nhỏ trên mặt đất.
Lũ q/uỷ dừng lại, đôi mắt chúng sáng rực khi nhìn những nguyên liệu tươi mới và non mềm.
Gã quản lý xe lửa ngập ngừng một lát, ra lệnh dừng lại đầy vẻ suy tư: “Cái hộp quý báu này, chỉ có cô mới mở được sao?” Khi hỏi, cây gậy dài trong tay gã bỗng bùng lên tia điện và giơ cao.
Đại ca, ý định g.i.ế.c người cư/ớp của của ông có cần phải lộ liễu thế không?
Tôi lập tức r/un r/ẩy che đầu, kiên quyết gật đầu: “Đúng vậy, cái hộp này đã được gắn với tôi, chỉ tôi mới có thể lấy nguyên liệu ra. Tôi còn thì hộp còn, tôi c.h.ế.t thì hộp cũng ch*t!”
Nghe vậy, gã quản lý xe lửa có chút tiếc nuối thu lại gậy điện, đi đến một góc và gỡ tấm thẻ tên của gã đầu bếp q/uỷ xuống. Bàn tay dính m.á.u và hằn sâu vết thương của gã đặt tấm thẻ tên đầu bếp lên vai tôi, rồi vỗ vỗ mạnh: “Khi nào nguyên liệu mới được đưa lên tàu, tôi sẽ g.i.ế.c cô! Trước đó, cô sẽ phụ trách nhà bếp.”
Gã vừa dứt lời, một thông báo điện tử của hệ thống hiện lên: “Bạn đã nhận được quyền sử dụng xe đẩy giữ nhiệt vô hạn.”
Mắt tôi bỗng sáng lên, lao đến xe đẩy, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Anh yên tâm, tôi sẽ ngoan ngoãn chờ anh gi*t!”
4.
Đợi lũ q/uỷ rời khỏi toa ăn, tôi ngay lập tức lấy bộ dụng cụ nấu ăn của mình và lao vào bếp.
Cho dầu vào chảo nóng, xếp những miếng khoai tây dày, được c/ắt theo kiểu bổ cau, lấp đầy đáy chảo, đợi đến khi mép khoai tây hơi vàng thì lật mặt, chúng trở nên giòn và mềm.
Cà tím chiên giòn, thêm ớt xanh và đậu que vào xào, rưới nước bột năng và gia vị, rắc thêm một nắm hành lá xanh tươi.
Món tam tiên địa phủ mới ra lò với nước sốt đậm đà, vị mặn và mềm mại, rất đưa cơm.
Chiên một quả trứng ốp la lòng đào giòn bên ngoài, mềm bên trong, vừa chọc vào là chảy nước, sau đó đóng hộp đầy ắp sườn kho đậu que om mì.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook