Cành lá sum suê

Cành lá sum suê

Chương 3

05/01/2026 18:02

Dần dần, tôi cũng động lòng với Sầm Việt.

Cho đến một tháng trước, niềm vui của tôi ở kiếp này đột ngột chấm dứt.

Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ.

Tôi mơ rằng thế giới mà mình đầu th/ai đến… thực ra là một quyển tiểu thuyết.

Chính x/á/c hơn...

Tôi xuyên sách.

Xuyên vào một bộ truyện “thiếu gia thật – giả”.

Mà thiếu gia thật sự của nhà họ Tịch…

Chính là Sầm Việt.

Hắn bị người ta á/c ý tráo đổi ngay từ khi còn bé.

Nhưng hắn lại không giống những giả thiếu gia trong mấy truyện m/áu chó thường thấy — lưu lạc đáy xã hội, bị cuộc sống nghèo khổ mài mòn đến tự ti hèn yếu, chẳng có lấy một kỹ năng sinh tồn.

Cũng không biến thành kiểu bạch liên hoa phẫn thế, bề ngoài mềm mỏng yếu đuối, bên trong lại toàn nói lời như d/ao mềm c/ắt thịt, đ/au không thấy m/áu — loại nam trà xanh khiến người ta ngứa mắt.

Càng không phải kiểu thanh niên có cuộc sống không tốt cũng chẳng x/ấu, an phận đi học, thành tích ưu tú, dung mạo lạnh lùng tuấn tú, ngoài giờ chăm chỉ làm thêm ki/ếm học phí sinh hoạt, là “con nhà người ta” trong miệng người lớn, tốt nghiệp xong chuẩn bị khởi nghiệp, hăm hở tiến lên…

Mà là...

Người đang đứng ngay trước mắt tôi đây, một lão đại hắc đạo dùng th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn đến cực điểm để tr/a t/ấn rồi gi*t kẻ phản bội.

Tôi gi/ật giật khóe miệng.

Bởi vì trong giấc mơ, tôi đứng ở góc nhìn của người thứ ba.

Cho nên có thể khẳng định, thiếu gia giả út nhà họ Tịch — “Tịch Úc” — không phải là tôi, mà là nhân vật thiếu gia giả vốn có trong cốt truyện.

Sau khi Sầm Việt về nước, thân phận thiếu gia giả của tôi bị bại lộ vì một sự cố. Ba mẹ nhà họ Tịch lần theo manh mối, tìm đến thân phận mà Sầm Việt công khai sử dụng.

Thiếu gia giả lo sợ mất đi địa vị và tài sản vốn có, trong lòng vặn vẹo oán đ/ộc, hết lần này đến lần khác tìm cách h/ãm h/ại Sầm Việt.

Nhưng một thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ, sao có thể đấu lại kẻ lăn lộn trong bóng tối, tay đã nhuốm m/áu như Sầm Việt?

Hắn không chỉ có vũ lực vượt trội, mà còn am hiểu lòng người. Chỉ cần lợi dụng sự áy náy của ba mẹ ruột, hắn đã nhanh chóng đuổi thiếu gia giả ra khỏi nhà họ Tịch.

Thiếu gia giả vẫn không cam lòng. Kẻ th/ù của Sầm Việt tìm đến cậu ta, nhưng cũng chẳng trông mong tên thiếu gia giả ng/u xuẩn kiêu ngạo này giúp được gì, chỉ coi cậu ta như một quân cờ để quấy rối Sầm Việt.

Kết cục, Sầm Việt trực tiếp dùng b/ạo l/ực giải quyết.

Thiếu gia giả ch*t dưới lo/ạn đạn, xươ/ng cốt chẳng còn.

Mà khi tôi xuyên qua, thân x/á/c đứa trẻ sơ sinh này… đã bị tráo đổi từ lâu.

Tôi: “……”

Sau khi tỉnh dậy từ giấc mơ cốt truyện, sáng hôm sau tôi trầm mặc liếc nhìn người đang ngủ trong lòng mình — tay ôm ch/ặt eo tôi, tối qua còn cùng tôi dây dưa đến tận khuya.

Sầm Việt mày mắt thâm sâu, dung mạo tuấn mỹ. Khi ngủ yên, hắn bớt đi vài phần lạnh lẽo ngạo mạn, nhiều hơn chút an tĩnh hiếm hoi.

Tâm trạng tôi phức tạp đến cực điểm, đầu ngón tay đặt nơi mép giường cũng siết ch/ặt lại.

Khoan đã…

Vậy chẳng phải là tôi đã… ngủ với nam chính rồi sao???

Không đúng.

Là hắn ngủ với tôi!

Tôi còn hồ đồ trở thành chim hoàng yến của hắn!

Thiếu gia giả lại đi làm chim hoàng yến của thiếu gia thật?

Đây là trò đùa gì vậy?!

Sầm Việt nói:

“Tuần sau về nước, em đi cùng anh.”

Mi mắt tôi gi/ật nhẹ, dựa vào giấc mơ vừa rồi, âm thầm tính toán thời gian.

Trong cốt truyện, chẳng mấy nữa thân phận thiếu gia giả của tôi sẽ bị bại lộ, ba mẹ tôi cũng sẽ bắt đầu đi tìm Sầm Việt.

Mà đồng thời…

Cũng là lúc tôi bị Sầm Việt xử gọn, còn được làm cho rình rang đàng hoàng.

Tôi liếc nhìn chiếc máy tính trên bàn, trong lòng thoáng qua vô số suy nghĩ, nhưng trên mặt vẫn ngoan ngoãn đáp:

“Vâng.”

Buổi tối.

Sầm Việt ôm tôi ngồi lên đùi hắn, một tay giữ ch/ặt eo tôi, tay kia nâng cằm tôi lên, ép tôi ngẩng đầu.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, nụ hôn của hắn đã trùm xuống, quấn lấy môi tôi không cho trốn tránh.

Nụ hôn ấy giống hệt con người hắn — mạnh mẽ, ngang ngược, đầy cảm giác kh/ống ch/ế và chiếm hữu.

Tay tôi đặt lên eo hắn, không biết lần thứ bao nhiêu phải cố gắng kìm lại ý muốn lật ngược thế cờ, giành quyền chủ động.

Kiếp trước tôi dù sao cũng là sát thủ có tiếng, bị đ/è hôn suốt ngày, còn ra thể thống gì?!

Nhưng mỗi lần ý nghĩ phản công vừa lóe lên, lý trí lại ép nó xuống.

Một là, đây không phải địa bàn của tôi. Thân thủ có giỏi đến đâu cũng không đấu lại vũ khí nóng. Một khi bị nghi ngờ, hắn trở mặt thì tôi chỉ có nước bị b/ắn thành cái sàng.

Hai là…

Thực ra ở thế bị động cũng không tệ lắm.

Giờ còn phải thêm điều thứ ba.

Ba là, tôi chiếm thân phận của hắn — coi như tôi n/ợ hắn.

Động tác gi/ận dỗi siết eo hắn của tôi, cuối cùng lại biến thành vòng tay ôm lấy hắn, ngoan ngoãn đáp lại nụ hôn.

Nụ hôn kết thúc.

Sầm Việt nhận ra ánh mắt tôi có chút lạc tiêu, ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt qua đôi môi đỏ sưng của tôi, cười như không cười:

“Em ngoan thật đấy, Lâm Ngọc.”

Tôi: “……”

“Thật muốn b/ắt n/ạt em mãi.”

Tôi: “……”

Cút đi!

Danh sách chương

5 chương
05/01/2026 18:02
0
05/01/2026 18:02
0
05/01/2026 18:02
0
05/01/2026 18:02
0
05/01/2026 18:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu