Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đảo mắt đã đến một ngày trước kỳ thi.
Sau khi tan học, khi Quý Tư Hàm bị khóa trong nhà vệ sinh nữ một cách khó hiểu, cô lại có một loại cảm giác thả lỏng: "Rốt cục cũng tới."
Cũng không cần nghĩ, nhất định là Quý Tư Ngữ làm.
Bây giờ là lúc tan học, Quý Tư Hàm bị khóa ở phòng vệ sinh, cô lấy điện thoại di động ra, hiểu rõ phát hiện điện thoại di động không có tín hiệu.
"Aizzz." Quý Tư Hàm thở dài.
Trò trẻ con này thật sự làm cho người ta không biết nói gì.
Đợi một lát, phát hiện không có ai đi toilet, Quý Tư Hàm đành phải tự lực cánh sinh.
Cửa nhà vệ sinh bình thường là khóa ở trong cửa, nếu mở không ra, chứng tỏ là bên ngoài có thứ gì đó chặn lại. Vì thế Quý Tư Hàm cũng từ bỏ ý định trực tiếp phá cửa.
Cô giẫm lên bồn cầu, một chân đạp tay nắm, hai tay nắm ch/ặt mép trên cửa, chân kia dùng sức đạp một cái, chân liền khoát lên ván cửa.
Quý Tư Hàm thò đầu ra ngoài, thấy rõ thứ gì chắn cửa, vô cùng chấn động.
Hay lắm, trong trường học làm thế nào lại có cối xay đ/á.
Coi như xong, Quý Tư Ngữ làm sao đem thứ này chuyển vào WC, hơn nữa còn làm cho cô không phát hiện ra?
Bất quá trong lòng coi như là thở phào nhẹ nhõm, cô còn đang suy nghĩ sau khi lên ván cửa làm sao đi xuống đây.
Lần này có cối xay đ/á kiễng chân là tốt rồi.
Quý Tư Hàm hai tay dùng sức, cả người ngồi ở trên cánh cửa, nhảy xuống, nhảy lên trên cối đ/á, sau đó an toàn rơi xuống đất.
Chuyện nhỏ.
Quý Tư Hàm đến bồn rửa tay rửa sạch tay, sau đó đẩy cửa toilet ra.
Hả? Không đẩy được!
Được được được, là cô xem thường Quý Tư Ngữ, lại chuẩn bị gấp đôi.
May mắn trong WC có cửa sổ, Quý Tư Hàm mở ra cửa sổ, đem điện thoại di động đưa ra, thử bắt lấy điện thoại di động tín hiệu.
Vẫn không có tín hiệu.
Cô dứt khoát đứng ở trên lưới chống tr/ộm bên ngoài cửa sổ, đưa điện thoại di động ra, lúc này mới bắt được một chút tín hiệu.
Quý Tư Hàm ngay cả động cũng không dám động, nhanh chóng một tay gửi tin nhắn đi, sau đó nhảy xuống cửa sổ, lẳng lặng chờ đợi c/ứu viện.
Chỉ chốc lát sau, ngoài cửa WC liền nghe thấy tiếng đồ vật bị khiêng đi, ngay sau đó cửa đã bị mở ra.
"Nhanh như vậy?" Quý Tư Hàm có chút kinh ngạc, cô đi tới cửa, nhưng không có nhìn thấy bất luận kẻ nào.
"Người đâu?" Cô cau mày, nhìn xung quanh, x/ác nhận không có ai.
Trong lòng Quý Tư Hàm có chút sợ hãi, chẳng lẽ là q/uỷ c/ứu cô?
Trước khi sống lại, cô chưa bao giờ tin q/uỷ thần.
Nhưng hiện tại cô sống lại, có q/uỷ hình như cũng rất hợp lý!
Cũng may lúc này còn có những học sinh lớp khác chưa đi hết, Quý Tư Hàm mơ hồ có thể nghe thấy tiếng cười vui vẻ của các bạn học, mới tiêu trừ được nỗi sợ hãi bí ẩn trong lòng cô.
Người trong phòng học đã sớm đi hết, Quý Tư Hàm thu dọn cặp sách, chợt nghe thấy điện thoại di động vang lên.
"Hàm Hàm, tớ đến nhà vệ sinh nữ rồi, cậu không ở bên trong a!" Tiếng thở gấp của Tô Minh Hi từ đầu dây bên kia truyền đến.
"Tớ đã ra rồi." Quý Tư Hàm trong lòng nghi hoặc.
"Vừa rồi không phải cậu kéo chướng ngại vật phía trước toilet đi sao?"
"Không phải, tớ vừa tới!" Tô Minh Hi nói.
"Tớ về đến nhà rồi, thấy tin nhắn của cậu vội vàng chạy tới. Cậu ở đâu?"
"Tớ đang ở trong phòng học."
"Tớ sẽ đến ngay."
Quý Tư Hàm nhìn chằm chằm điện thoại bị cúp, nghi ngờ trong lòng càng ngày càng nặng.
Chẳng lẽ thật sự là q/uỷ tốt bụng giúp đỡ cô?
"Hàm Hàm!" Tô Minh Hi hùng hùng hổ hổ xông vào phòng học.
"Cậu không sao chứ?"
"Sao cậu lại bị nh/ốt trong nhà vệ sinh nữ? Hơn nữa tớ thấy trong nhà vệ sinh có một cái cối xay đ/á thật lớn, cái quái gì thế này làm tớ gi/ật mình!" Tô Minh Hi líu ríu nói.
Quý Tư Hàm cũng cảm thấy chuyện này rất hoang đường.
"Tớ còn muốn nói một chuyện làm cậu gi/ật mình."
Quý Tư Hàm: "Lúc đó tớ từ trong phòng vệ sinh nhảy ra, lúc đẩy cửa toilet, phát hiện bên ngoài bị chặn. Điện thoại di động lại không có tín hiệu, tớ chạy đến bên cửa sổ gửi tin nhắn cho cậu."
"Không quá năm, sáu phút sau, tớ nghe thấy tiếng gì đó bị kéo ra khỏi cửa, ngay sau đó có thể mở ra, tở mở cửa và không có ai bên ngoài."
Quý Tư Hàm nhíu mày: "Không có ai cả, giống như căn bản không có gì chặn cửa."
Tô Minh Hi nghe xong cả người nổi da gà.
"Ý cậu là..." Cô nàng nhìn trái nhìn phải, thần sắc sợ hãi, phát ra âm thanh: "Có m/a?"
Quý Tư Hàm mím môi, thần sắc ngưng trọng trầm ngâm trong chốc lát, quyết đoán lắc đầu.
"Tớ vẫn cảm thấy trên thế giới này không có m/a. Chỉ là có người giả m/a giả q/uỷ thôi."
Tô Minh Hi thở phào nhẹ nhõm: "Có thể là một người tốt làm việc tốt không muốn ai biết? Hoặc là sau khi nh/ốt cậu vào nhà vệ sinh lại bị lương tâm cắn rứt, nên đem đồ dời đi?"
"Cũng là một khả năng. Nhưng khả năng không quá lớn, bởi vì tớ biết là ai khóa tớ vào nhà vệ sinh." Quý Tư Hàm nói.
Tô Minh Hi cũng biết, cô nàng kh/inh thường nói: "Ngoại trừ Quý Tư Ngữ còn có thể là ai? Hai ngày nay cô ta không gây chuyện, tớ còn tưởng cô ta tốt lên."
"Cô ta rất đ/ộc á/c, nh/ốt cậu trong toilet, điện thoại di động còn không có tín hiệu, cho dù người nhà đều chạy ra tìm cậu cũng phải nửa đêm mới tìm được. Như vậy ngày mai cậu làm sao có thể thi tốt nghiệp?"
"Tớ cũng muốn nh/ốt cô ta trong toilet, để cô ta nếm thử mùi vị này." Tô Minh Hi vỗ bàn.
Quý Tư Hàm từ chối cho ý kiến, cô tuyệt đối sẽ không để chuyện này trôi qua nhẹ nhàng như vậy.
"Chúng ta đừng ở trong phòng học, hơi lạnh, chúng ta mau về nhà đi." Tô Minh Hi run lẩy bẩy ôm lấy cánh tay Quý Tư Hàm.
"Được." Quý Tư Hàm thu dọn đồ đạc đơn giản, càng thu dọn động tác càng chậm, cuối cùng trực tiếp ngừng.
"Sao vậy?" Tô Minh Hi hỏi.
"Đồ của tớ hình như bị động vào."
Quý Tư Hàm suy nghĩ: "Đúng vậy, đã bị động tay động chân rồi."
"Hả? Có thứ gì bị mất sao?"
"Không có."
Quý Tư Hàm đeo cặp sách lên, nói: "Chúng ta đi thôi. Có thể là ai đó không cẩn thận làm rơi đồ trên bàn tớ."
Tô Minh Hi không rõ nguyên do, đi theo rời đi.
Đương nhiên không phải. Quý Tư Hàm biết, nhất định là Quý Tư Ngữ muốn tr/ộm giấy báo thi của cô, cho nên mới làm rối tung đồ đạc của cô.
Đáng tiếc, cô đã sớm phòng bị chiêu này của Quý Tư Ngữ. Từ khi giấy báo thi được phát, Quý Tư Hàm vẫn mang theo bên người, tuyệt đối sẽ không cho người khác một chút cơ hội!
"Hi Hi."
Quý Tư Hàm bình tĩnh nói: "Cậu nhớ về đem giấy báo thi in ra vài bản, sau đó đem giấy báo thi thật sự mang theo bên người, đem bản in bỏ vào trong cặp sách."
"À, được." Tô Minh Hi không hỏi tại sao, cô nàng đã sớm quen với những lời dặn dò khó hiểu của Quý Tư Hàm.
"Đúng rồi, hôm qua tớ đưa cho cậu mấy đề kia, cậu xem qua chưa? Đều là gia sư nói đến đề trọng điểm, nếu may mắn trúng thì sao?"
"Yên tâm, tớ thuộc làu làu rồi." Tô Minh Hi vỗ ngựk.
"Ngay cả đề bài cậu gửi cho tớ, tớ cũng viết ra mấy bản rồi."
"Vậy là tốt rồi." Quý Tư Hàm thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng mang theo nụ cười.
"Thật hy vọng chúng ta có thể thi đậu cùng một trường, tốt nhất là cùng một chuyên ngành, cùng một phòng ngủ."
"Tớ cũng muốn, ha ha." Tô Minh Hi cười ngây ngô.
"Nhưng cậu đứng đầu toàn thành phố, nhất định là Hoa Đại hoặc Thanh Đại? Tớ có thể học ở Thâm Nam đã là không tệ rồi."
"Ha ha. Cậu ráng thi tốt, xem nhiều đề tớ gửi cho cậu." Quý Tư Hàm sờ sờ mái tóc có chút ngắn của Tô Minh Hi, giống như sờ một con chó nhỏ.
"Được được được, tớ trở về sẽ xem lại một lần." Tô Minh Hi đáp ứng.
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 13
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook