BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

Chương 6

13/04/2026 10:07

Chẳng ngờ được, anh lại hồi sinh đầy ngoạn mục.

Một vị anh hùng thiếu niên đầy màu sắc huyền thoại như thế, tôi thực sự không cách nào liên tưởng anh với cái gã mặt dày tâm đen trước mặt này.

Tôi bực mình nói: "Thiếu tướng Vệ, chúng ta không thân không thích, anh còn chẳng biết tôi tên là gì, anh muốn trốn thì tìm khách sạn hoặc bạn bè khác không phải hợp lý hơn sao?" Tôi không hiểu anh đang trốn cái gì, lẽ nào anh không muốn đính hôn với Lâm Nguyệt Nguyên? Nếu đúng là vậy thì tại sao chứ?

Anh trả lời tôi từng câu một: "Sao tôi lại không biết chứ? Cậu tên là Lâm Tinh Trạch, lần trước cha của cậu nói nhăng nói cuội bảo cậu là con nuôi, thực chất cậu là anh trai ruột của Lâm Nguyệt Nguyên. Khách sạn thì cần đăng ký thông tin danh tính, tôi mà đi là lộ tung tích ngay. Còn về bạn bè, tôi đã hôn mê suốt ba năm rồi, ngại đi làm phiền những người bạn đã lâu không liên lạc."

Tôi suýt chút nữa thì hộc m/áu. "Thế anh lại nỡ lòng đi làm phiền tôi sao?"

Vệ Hàng trưng ra bộ mặt vô lại. "Ừm, không hiểu tại sao, cứ nhìn thấy cậu là tôi thấy rất hợp duyên, cảm giác như chúng ta đã quen biết nhau từ rất lâu rồi."

Tim tôi hẫng một nhịp. Tôi cười gượng: "Đó chỉ là ảo giác của anh thôi."

Anh được đằng chân lân đằng đầu: "Cho tôi về nhà cậu đi, đợi qua đợt sóng gió này tôi sẽ rời đi ngay, tuyệt đối không gây rắc rối cho cậu đâu!"

"Miễn bàn!" Tôi dứt khoát từ chối, thẳng thắn nói rõ với anh luôn, "Ngày mai tôi sẽ rời khỏi Thủ đô rồi, thực sự không thể thu nhận anh được, anh đi tìm cao nhân khác đi." Tôi đã m/ua sẵn vé tàu cho ngày mai, sáng sớm sẽ khởi hành về quê cũ của ba.

Vệ Hàng nghe xong, mắt sáng lên, "Rời khỏi Thủ đô? Cậu định đi đâu?"

Tôi cảnh giác lùi lại. "Anh định làm gì..."

"Dẫn tôi theo với!" Vệ Hàng chạm vào thiết bị cá nhân của mình, lẩm bẩm tự nói, "Cậu không nói cũng chẳng sao, quyền hạn của tôi có thể tra ra được."

Tôi hét lên: "Anh không được lạm dụng chức quyền! Đây là quyền riêng tư cá nhân của tôi!"

Anh giở trò vô lại: "Cậu tự nói cho tôi biết, hay là để tôi tra ra? Dù sao tôi cũng quyết đi theo cậu rồi."

Tôi phản bác: "M/ua vé cũng cần dùng tên thật, anh không sợ bị tìm thấy sao?"

"Tôi lái xe đi theo cậu là được chứ gì?" Vệ Hàng trưng ra bộ mặt "ta đây đã có diệu kế". Anh chỉ vào chiếc mô tô từ trường của mình: "Chiếc xe này là tôi đặt làm riêng, có thể chạy liên tục ba vạn cây số. Cậu có muốn trải nghiệm thử không? Hay là để tôi đưa cậu đi luôn nhé?"

"Không cần! Anh đừng có đi theo tôi!" Tôi bực bội bước nhanh rời đi.

Vệ Hàng lái mô tô chậm rãi bám theo sau tôi. Cứ ngỡ anh chỉ đùa giỡn thôi, chẳng ngờ sau khi tôi lên chiếc xe buýt không người lái, anh vẫn còn đi theo. Cái gã "kẹo kéo" này sao mà rũ mãi không sạch thế nhỉ?

Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, anh đắc ý vẫy tay ra hiệu với tôi. Tôi bất lực vỗ trán. Hỏng rồi... bị dính như sam rồi.

Tôi đứng dưới lầu nhà nghỉ, trừng mắt nhìn Vệ Hàng, "Anh đi đi, tôi sẽ không cho anh lên trên đó đâu." Tôi sắt đ/á nói.

Vệ Hàng không màng để tâm: "Không sao, tôi ở ngoài này chờ, trời sáng rồi kiểu gì cậu chẳng phải ra khỏi cửa."

Tôi không tin anh có thể canh chừng cả đêm! Tôi hậm hực quay người bỏ đi, bước nhanh vào trong nhà nghỉ.

07.

Sau khi tắm rửa xong, tôi mặc đồ ngủ tiến về phía cửa sổ. Dưới ánh đèn đường, bóng dáng Vệ Hàng tựa vào chiếc mô tô kéo dài ra cô đ/ộc. Tôi nhìn đồng hồ treo tường, đã 11h đêm rồi, để xem anh có thể kiên trì được bao lâu.

Tôi tắt đèn đi ngủ. Tôi ép bản thân phải ngủ thật nhanh, nhưng cứ trằn trọc mãi không sao chợp mắt nổi. Cuối cùng tôi không nhịn được, cứ cách nửa tiếng lại ra cửa sổ ngó xuống một cái. Vệ Hàng từ tư thế tựa vào xe đã chuyển sang nằm hẳn lên xe, anh đang mở thiết bị cá nhân để chơi game.

Vẫn chưa đi sao? Tôi vạn phần bất lực, "xoạt" một cái kéo rèm cửa lại.

Tôi nằm nghiêng trên giường, mở to mắt chẳng chút buồn ngủ, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm rền.

Sấm sét sao?

Sắp mưa à?

Tôi bật người dậy như cá chép quẫy đuôi. Tôi khoác vội chiếc áo khoác, xỏ đôi dép lê, bước chân vội vã chạy ra ngoài nhà nghỉ.

Lúc tôi ra đến nơi, bầu trời đã bắt đầu lất phất những hạt mưa. Vệ Hàng thấy tôi đi tới, liền nở một nụ cười vô lo vô nghĩ với tôi. Lòng tôi trăm mối tơ vò: "Nói trước nhé, tôi chỉ thu nhận anh một đêm thôi đấy."

Vệ Hàng gật đầu lia lịa, anh dắt xe mô tô vào bãi đỗ, còn tôi dẫn anh vào nhà nghỉ. Tôi năn nỉ nhân viên lễ tân, nói anh là bạn tôi, chỉ ở tạm một đêm, liệu có thể châm chước không cần ghi lại thông tin hay không. Lễ tân bảo Vệ Hàng xuất trình giấy tờ điện tử, x/á/c nhận thân phận không có vấn đề gì mới cho anh vào. Nếu mở phòng mới thì bắt buộc phải đăng ký căn cước, nên việc anh ở chung phòng với tôi sẽ tránh được rắc rối này.

Vệ Hàng nghênh ngang bước vào phòng tôi. Tôi lôi hết chăn nệm ra, định để anh nằm dưới đất. Thấy vậy, Vệ Hàng ôm đầu, uể oải nói: "Đầu óc cứ lùng bùng thế nào ấy, không biết có phải lúc nãy bị ngã trúng chỗ nào không..."

Động tác trải chăn của tôi khựng lại. Anh lại cố gắng gượng cười với tôi: "Không sao đâu, tôi ngủ dưới đất cũng được, chỉ một đêm thôi mà, chắc là không sợ khí lạnh xâm nhập vào người đâu."

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu