Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Xuất Thế
- Chương 9
Tôi treo căn nhà lên sàn giao dịch.
Lý Ngọc Anh tìm đến tận nhà.
Bà ta đứng trước cửa: "Cô không được b/án nhà."
Tôi ngạc nhiên trước sự thông tin nhanh nhạy của bà ta.
Nhưng nghĩ đến lượng người trong phòng livestream của bà ta, cũng chẳng có gì lạ.
Tôi từ từ mở lời:
"Căn nhà này, mỗi tháng trả ngân hàng 5800 tệ, thời hạn v/ay còn 15 năm, con không gánh nổi."
"Con không có ng/uồn thu nhập, con và Miêu Miêu cần có khoản tiền sinh hoạt duy trì đến khi con tìm được việc."
"M/ộ phần của Hoài Nghĩa cũng cần một khoản chi phí."
"Không b/án nhà, con còn lựa chọn nào khác?"
Lý Ngọc Anh nhìn thẳng vào tôi, nói từng chữ rành rọt:
"Người đã khuất vẫn chưa thể nhắm mắt."
Tôi dựa vào khung cửa, thở dài khẽ:
"Nhưng người sống, vẫn phải tiếp tục tồn tại mà, đúng không?"
Cầu thang vang lên tiếng bước chân hỗn độn.
Cán bộ tổ dân phố, mẹ Huyên Huyên và đám hàng xóm, xách theo bịch lớn bịch nhỏ từ dưới cầu thang đi lên.
Họ nhìn thấy Lý Ngọc Anh, tỏ vẻ bất ngờ.
Mẹ Huyên Huyên đột nhiên cất cao giọng:
"Cô Cố à, mấy người chúng tôi hôm qua đều đến đồn công an rồi, tự nguyện đến làm chứng cho mẹ Miêu Miêu vô tội."
Mấy người hàng xóm đồng thanh hưởng ứng:
"Đúng vậy, chúng tôi đều là nhân chứng cho cô ấy."
"Dì ơi, dì mê muội rồi, Miêu Miêu là cháu ruột của dì mà, dì gây khó dễ như thế với hai mẹ con họ thật không phải, họ đã đủ khổ rồi."
Lý Ngọc Anh không nói gì, môi mỏng mím thành đường thẳng.
Không vào nhà, cũng chẳng rời đi.
Mọi người lắc đầu thở dài, đặt đồ thăm hỏi vào phòng, lại hết lời an ủi tôi.
Khi tôi tiễn họ ra về, Lý Ngọc Anh vẫn đứng trong hành lang.
Tôi suy nghĩ một lát, nói với bà ta:
"Nhà con nhất định phải b/án, về mặt pháp luật, con hoàn toàn có quyền xử lý căn nhà này, mẹ có trông chừng ở đây cũng vô dụng."
"Nếu mẹ không chịu vào, con phải đóng cửa rồi."
Cửa vừa khép lại thì Lý Ngọc Anh đột ngột lên tiếng:
"Cô là thân nhân của nạn nhân trong vụ án mạng gi*t người khuyết tật hàng loạt năm xưa?"
Tay tôi buông khỏi tay nắm cửa.
Tôi từ từ ngẩng mắt, nhìn thẳng vào bà ta.
Ánh mắt bà ta không chớp, cũng đang nhìn tôi chằm chằm.
Trong hành lang yên tĩnh, giọng nói trầm đặc vang lên:
"Tôi nhận được tin nhắn riêng trên nền tảng, tự xưng là người quen cùng quê với cô. Cô ta nói với tôi, mẹ cô bị bại liệt, là một trong những nạn nhân bị s/át h/ại trong vụ chuyên gi*t người khuyết tật năm đó."
"Hoài Nghĩa tuy chỉ đến thăm tôi hai lần, nhưng chúng tôi thường xuyên gọi video."
"Những năm qua, nó hầu như kể mọi chuyện cho tôi nghe, từ công việc đến đời sống, nhưng chuyện này tôi chưa từng nghe Hoài Nghĩa nhắc đến."
"Vì thế, chắc nó cũng không biết chứ?"
"Nhưng tôi từng nghe nó kể, thời nghiên c/ứu sinh, nó từng theo giáo sư tham gia biện hộ cho nghi phạm vụ án mạng hàng loạt đó, cuối cùng thắng kiện, nghi phạm được tuyên vô tội."
"Lúc đó, Hoài Nghĩa kể như một thành tích đáng tự hào trong quá khứ."
"Tôi luôn không hiểu vì sao cô gi*t Hoài Nghĩa, tất cả mọi người đều nói không có động cơ, ngay cả cảnh sát cũng nói vậy với tôi."
"Nhưng nếu, cô h/ận Hoài Nghĩa đã giúp kẻ gi*t mẹ mình, vậy đây có phải là động cơ gi*t người không?!"
Âm cuối vang lên đầy uất nghẹn, vọng mãi trong hành lang.
Tôi lặng im giây lát, cúi mắt xuống.
"Miêu Miêu đã đến trường, trong nhà không có ai."
"Mẹ có muốn... vào trong nói chuyện không?"
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 5
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook