Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sắc mặt Cận Vọng đột nhiên trở nên cổ quái.
“Anh, anh chắc chắn chưa từng c/ầu x/in em chứ?”
“Sao anh lại mặc áo của em?”
4
Lời Cận Vọng nói nghe kỳ quái thế nào ấy, may mà tôi cũng chẳng thật lòng muốn hỏi. Người về rồi là tốt.
Còn chuyện tối qua không nhịn được mà mặc áo sơ mi của cậu ấy… tôi không định giải thích.
Tiền đều do tôi ki/ếm, mặc một cái áo thì sao nào?
Khi ra ngoài tiếp khách, tôi cũng vui vẻ hơn hẳn. Thư ký còn trêu: “Cận tổng, ngài cuối cùng cũng cười rồi. Mấy ngày trước tôi sợ nói sai một câu là bị ngài sa thải mất.”
Thuần túy vu oan, tôi đâu phải ông chủ hồ đồ như vậy.
Chỉ là một người anh trai lo lắng cho đứa em nhỏ ở nhà thôi, cậu ấy phải thông cảm cho tôi chứ.
Trong phòng bao, chén rư/ợu qua lại, ánh đèn mờ ảo làm mắt người ta hoa lên. Uống vài chén với đối tác, đầu tôi bắt đầu đ/au nhức.
Nhưng tôi không ngờ họ lại gọi người đến.
Một hàng Omega khiến người ta nhìn mà thương, ai nấy đều e thẹn rụt rè, có kẻ còn đeo cả tai mèo làm đạo cụ.
Trên thương trường đa phần là Alpha, lúc này cũng chẳng giữ thể diện nữa, ai cũng chọn người vừa mắt rồi dẫn đi.
Tôi không động đậy.
Có người trêu chọc: “Cận tổng giữ phong cách trong sạch thế này, làm chúng tôi trông như kẻ x/ấu mất thôi.”
Nói nhảm, mấy người với đám s/úc si/nh đang động dục có khác gì nhau?
Nhưng tôi vẫn cố chấp không nhúc nhích, cho đến khi thoáng nhìn thấy một đôi mắt.
Đôi mắt trong veo ngây thơ sáng long lanh ấy. Tôi nhìn qua, rồi thấy một gương mặt giống Cận Vọng đến lạ.
Đường nét mềm mại hơn, vì là Omega nên đương nhiên không có khí chất ngang ngược bất cần của Cận Vọng. Lúc này cậu ta đang co ro ở góc, căng thẳng mà vụng về chờ người ta chọn mình.
Khi một gã s/ay rư/ợu sắp ôm eo cậu ta, tôi đưa tay kéo người về phía mình.
“Tôi muốn cậu ấy.”
Kẻ bị cư/ớp mất cũng không gi/ận, cười cười chọn người khác.
“Tốt tốt tốt, mắt Cận tổng tốt thật, cái này nhìn là biết còn non lắm.”
Tôi dẫn người về phòng nghỉ của mình. Uống nhiều quá, phải nằm một lát mới được.
Vừa nằm xuống, tiểu Omega đã rụt rè tiến lại gần, giọng nhỏ nhẹ: “Cận tổng, ngài muốn chơi thế nào ạ?”
Trong mắt cậu ta là lo lắng, sợ hãi, và nịnh nọt.
Lòng tôi càng thêm phiền muộn. Rõ ràng gương mặt tương tự, sao lại khác biệt lớn đến vậy?
Sao cậu ta lại phải hèn mọn thế này?
Hèn mọn đến mức dù tôi bây giờ đ/á/nh dấu cậu ta, cậu ta cũng chỉ ngọt ngào chịu đựng.
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook