Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kế hoạch của tôi tiêu tốn tròn một năm.
Bởi vì sau khi cốt truyện bắt đầu, tâm trạng Giang Hằng trở nên bất ổn, dễ nổi nóng, dễ kích động, còn hay có những hành động tổn thương người khác.
Tôi thi lấy chứng chỉ chuyên gia tâm lý trị liệu, lại còn làm giả giấy chứng nhận trị liệu, lấy lý do vấn đề t/âm th/ần đưa anh đến thành phố núi non trùng điệp này dưỡng bệ/nh suốt hai năm.
Gia đình anh cũng yên tâm, dù sao chúng tôi cũng sống cùng nhau từ nhỏ.
Anh h/ận tôi.
Không cho tôi lại gần.
Những ngày đầu, anh liên tục chống đối.
Tôi bèn vô cảm đ/á/nh anh.
Đánh nhau.
Cùng nhau nói hết những lời đ/ộc địa và nguyền rủa.
Tôi bỏ th/uốc vào đồ anh ăn, dù anh lớn hơn tôi ba tuổi, cao lớn hơn tôi, cũng không đ/á/nh lại tôi.
Tôi vô cảm ấn đầu anh vào chậu nước, đợi đến khi anh sắp không chịu nổi thì túm tóc kéo anh dậy.
Bắt anh nhìn vào gương trước mặt.
“Anh xem đi, bản thân anh đã trở thành thứ gì rồi? Anh tự h/ủy ho/ại chính mình, đừng trách em ng/ược đ/ãi anh. Dù sao anh cũng không quan tâm, anh sướng lắm mà.“
Đôi mắt đục lờ của chàng trai hướng về tấm gương.
Mái tóc đen như rắn nước uốn lượn, gương mặt tái nhợt in hằn vài vết thương, vài vệt m/áu điểm xuyết trên gương mặt.
Anh đờ đẫn nhìn gương, dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào nó.
Chàng thanh niên phong thái tươi sáng ngày nào, giờ bị cốt truyện vặn vẹo thành thứ quái dị thế này.
Nhìn biểu cảm của anh, tôi biết anh đã lấy lại lý trí, tôi nén đ/au lòng buông tay ra, lạnh lùng nói:
“Ngoài phòng khách có đồ ăn, không muốn ăn thì đổ đi.“
Nói xong, tôi đứng dậy rời đi trước.
Tôi không muốn anh nhìn thấy đôi tay đang r/un r/ẩy của mình.
Trong cuộc vật lộn này, tôi không thể thua.
“Lý Tuế Tức.“
Lần đầu tiên sau bấy lâu, anh gọi tên tôi.
Tôi dừng bước.
“Tôi c/ăm h/ận cậu.“
Chàng trai được giáo dục tử tế không thể nói ra những lời tục tĩu hơn thế.
Nhưng cảm giác đ/au đớn này, hơn vạn mũi tên đ/âm cũng không sánh được.
Tôi không quay đầu, hít thở sâu bình ổn cảm xúc, cố giữ cho giọng nói không r/un r/ẩy, khẽ thốt lên:
“Biết rồi.“
Khi rời khỏi phòng tắm, dường như có lực kéo rất nhẹ muốn níu vạt áo tôi lại, không cho tôi đi.
Như ảo mộng, lại như ảo giác.
Tôi cúi mắt nhìn xuống.
Chẳng có gì cả.
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook