Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Một Hai Ba – Người Gỗ
- Chương 2
Tôi quay đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng động, thì thấy mấy gã đàn ông vạm vỡ đeo mặt nạ xuất hiện sau lưng.
"Lão đại, thằng nhóc này không nói dối, ba nó thật sự đã gửi một tỷ đến rồi."
Tôi đứng sững, nghĩ thầm Giang Tự làm gì có ba. Hắn chỉ có một người ông thôi. Nếu thực sự tính theo thứ bậc, thì tôi mới là người xứng đáng để hắn gọi là "ba". Nhưng tôi làm gì có một tỷ.
"Ba nó là ai?" Tôi hỏi.
"Là Giang Tự, người đứng đầu tập đoàn Giang Thị."
Tôi ngoảnh lại nhìn đứa trẻ bị trói trên ghế, khóe miệng gi/ật giật. Ánh mắt đứa bé đổ dồn về phía tôi. Trong mắt cậu bé là sự điềm tĩnh và lạnh lùng không thuộc về lứa tuổi này. Đây... đúng là con của Giang Tự...
Chả trách giống đến thế.
Nếu đứa con của tôi ngày ấy được giữ lại, chắc giờ cũng lớn bằng thằng nhóc này rồi nhỉ?
Bảy năm trước, trong phòng phẫu thuật, bác sĩ hỏi Giang Tự chọn giữ mẹ hay giữ con. Giang Tự mắt đỏ ngầu, không chút do dự đáp: "Giữ mẹ".
Tiếc thay, cuối cùng cả hai đều không giữ được.
Tôi thờ ơ nhìn đứa trẻ. Trong những năm tôi vắng mặt, Giang Tự cũng đã sống tốt cuộc đời của hắn. Lẽ ra tôi nên cảm thấy vui mừng mới phải.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại thấy nghẹn ngào khó thở.
Đến khi tiếng nói vang lên bên tai, tôi mới tỉnh lại.
"Lão đại, có làm thịt con tin không?"
"Cái gì?"
Tôi nhìn mấy người trước mặt với vẻ khó tin.
"Giang Tự là tên đi/ên khó lường lắm! Thả đứa nhỏ về, hắn sẽ không bao giờ tha cho chúng ta."
Tôi trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi nói:
"Mấy người mang tiền đi trước, tôi ở lại xử lý hậu sự."
Mắt mấy người sáng rực, suýt nữa đã để lộ âm mưu trên mặt. Trong lòng tôi lạnh lẽo cười, biết rõ bọn họ sẽ không từ chối.
Đợi đến khi tất cả rời đi.
Tôi mới cầm d/ao bước đến trước mặt đứa bé. Đứa trẻ rõ ràng đã nghe được cuộc nói chuyện của chúng tôi, nhưng không hề tỏ ra h/oảng s/ợ. Nó bình thản nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng lạnh lẽo, toát lên vẻ bất chấp sinh tử.
Đó là trạng thái của kẻ đã đ/á/nh mất ý chí sống. Một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi, lại không muốn sống?
Cơn lạnh thấu xươ/ng lập tức lan khắp người.
Tôi dùng d/ao c/ắt sợi dây thừng trói buộc chân tay thằng bé. Ngay lúc đó, giọng nói hệ thống vang lên trong đầu:
[Chúc mừng chủ nhân! Đã giải c/ứu thành công con trai Giang Tự! Đây chính là đứa con của cậu và Giang Tự! Mau đưa con về gặp hắn đi!]
Giọng nói hệ thống khiến tim tôi đ/au nhói. Nhưng chẳng mấy chốc, tôi lại bình tĩnh trở lại.
Phớt lờ hệ thống, tôi nhìn chằm chằm đứa trẻ trước mặt:
"Này, gọi ba nhóc đến đón đi."
[Chủ nhân! Cậu nên tự tay đưa đứa bé về! Như thế là có thể gặp Giang Tự rồi!]
Tôi làm ngơ lời hệ thống, gi/ật phăng chiếc mặt nạ trên đầu.
Khi tầm nhìn trở lại bình thường, tôi thấy đứa trẻ đờ đẫn nhìn tôi.
"Ba... Ba ơi."
Giọng thằng bé r/un r/ẩy.
Nhưng tôi chỉ bực bội nhíu mày.
"Ừ, gọi ba nhóc đến... Thôi được rồi, để chú đưa nhóc ra khỏi đây."
[Hệ thống: Chủ nhân! Lẽ nào cậu không muốn đoàn tụ với gia đình sao? Cậu không muốn gặp Giang Tự nữa ư?]
Không phải tôi không muốn gặp Giang Tự, mà là không thể gặp.
"Gặp hắn? Để rồi các người lại làm tổn thương hắn thêm lần nữa sao?"
[Hệ thống: Ah... Lần này khác mà!]
Bất kể hệ thống giải thích thế nào, tôi đều giả đi/ếc làm ngơ.
Năm đó, Giang Tự không đi theo kịch bản hắc hóa. Cốt truyện của thế giới không thể tiến triển. Thế là hệ thống dùng cái ch*t của tôi để buộc hắn hắc hóa.
Giang Tự do chính tay tôi nuôi dưỡng. Tôi hiểu hắn.
Nói về mối qu/an h/ệ sau này giữa chúng tôi, có lẽ giống như xích sắt trói chó đi/ên.
Sau khi đến với nhau, tôi thú nhận với hắn mình không thuộc về thế giới này. Tôi nói, hệ thống hứa sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi có thể tự do lựa chọn ở lại hay rời đi.
Những năm tháng chung sống đã khiến tôi nảy sinh tình cảm khác lạ với Giang Tự. Vì thế tôi từ bỏ ý định rời đi từ lâu.
Nhưng Giang Tự lại trở nên lo âu mất mát.
Có một đêm, tôi tỉnh giấc vì khát nước. Giang Tự tưởng tôi biến mất. Hắn liền đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm.
Về sau để dỗ dành hắn, tôi đồng ý để hắn dùng xích sắt trói mình lúc ngủ.
Nhưng Giang T/ự v*n thao thức cả đêm, mắt không rời khỏi tôi.
Một kẻ ám ảnh như thế.
Tôi biết rõ sau khi tôi đi, hắn sẽ trở thành thế nào.
Tôi không thể kh/ống ch/ế sinh tử của bản thân, nhưng ít nhất tôi biết cách tránh khiến hắn tổn thương thêm lần nữa.
Vì thế tôi sẽ không gặp hắn.
Tôi mở cửa xe, đặt đứa trẻ vào trong. Khi cài dây an toàn cho nó, tôi hỏi:
"Tên gì?"
"Giang Tư Thần."
Tôi khép mí mắt, bật cười ngắn ngủi.
Chương 25: Học đường
Chương 21
Chương 67: Mượn xác hoàn hồn
Chương 17
Chương 7
8 - END
Bình luận
Bình luận Facebook