“A Dư, người gi*t cả nhà em không phải là tôi.”
Anh ấy như đứa trẻ ph//ạm l//ỗi, rúc đầu vào cổ tôi:
“Em còn nhớ cái x//á/c nam năm đó bị cha mẹ em th//iêu không?”
“Nó hoá q//uỷ, rồi theo á//m ả//nh em trong mơ một thời gian đúng không?
Ký ức năm đó bỗng ập về.
Tôi mãi mãi không thể quên khuôn mặt chằng chịt vết kh//âu đó bị th//iêu thành than.
Bạch Linh đi theo phía sau tôi, bám dính theo tôi từng bước.
Anh ấy kể cho tôi chân tướng sự việc mà anh đã điều tra được trong mấy năm qua:
“Cha của cái x//á/c nam là một thương gia rất có quyền lực, ông ta đã từng được bà của em giúp đỡ, nên thành công khai phá một khu rừng nguyên sơ.”
“Nhưng ngay sau đó, con trai ông ta đột ngột ch*t trong nhà, cái ch*t rất th//ảm, thân thể bị x//é thành từng mảnh.”
Tôi liền nghĩ ngay tới: “Yêu tinh trong núi b//áo th//ù?”
Bạch Linh gật đầu.
"Nhưng việc đã đến nước này, dù cho điều tra ra nguyên nhân cũng không làm nên chuyện gì.”
“Chuyện sau đó thì em cũng biết, cha mẹ họ tìm đến em nhờ kết â//m h//ôn cho con trai họ, ai mà biết được th* th//ể lâu không được an táng, o//án khí khiến hắn ta cươ//ng hoá, đến cuối bị cha mẹ em lấy l//ửa th//iêu thân.”
“Cả nhà em bị ch//ôn th//ây trong biển l//ửa không phải do tôi, lúc đó tôi muốn lao vào c/ứu người, nhưng lúc đó tôi đang mới lộ//t d//a một nửa, tôi c//ắn răng chịu đ//au x//é lớp da, nhưng vẫn tới trễ một bước.”
Người anh ta đầy m//áu trong biển l//ửa, hóa ra m//áu đó là của chính anh ta.
Lúc này tôi mới chợt hiểu ra.
Người thân của tôi ch*t là do nhân quả báo ứng.
Lúc sắp mất, chắc chắn bà tôi đã thấy trước được hậu quả này.
—
Ngoại truyện:
Tôi và Bạch Linh mở một phòng khám thú cưng trong thành phố.
Một cánh tay trắng như tuyết thò vào: “Bác sĩ! Mau khám cho tôi! Dạ dày tôi dạo này không ổn chút nào, ăn gì cũng ó//i, sức đề kháng cũng kém đi!”
Bạch Linh cẩn thận thăm khám, lát sau nói: “Chị đổi chỗ sống, bên đó gần nhà máy h//óa ch//ất, ô nh//iễm nặng.”
“Vậy sao, có ảnh hưởng đến b//ào th//ai si//nh tám của tôi không?”
Hả, si//nh tám?! Tôi vội sốc lại tinh thần, định thần lại thì x/á/c định được thân phận của đối phương, nhẹ nhõm nói: “Không có gì đáng ngại, chị là thỏ mà, một lứa mười đứa cũng không thành vấn đề!”
“Hahaha, thế thì tốt.”
“Kê cho tôi một toa th//uốc dưỡng th//ai đi!”
Cô thỏ cầm toa th//uốc, rồi dẫn chó cưng của mình về.
Cửa tiệm có nhiều người ra vào, thế nhưng bọn họ hoàn toàn không biết đây là phòng khám cho yêu tinh.
Sau khi tiễn cô thỏ, Bạch Linh gỡ mắt kính trên sống mũi xuống, nhìn tôi bằng đôi mắt thanh lãnh quy//ến r//ũ, cứ không ngừng phàn nàn:
“Cô Dư à, khi nào em mới si//nh cho anh một lứa tiểu xà!”
- Hết -
Bình luận
Bình luận Facebook