Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28.
“Chu Thải!!” Tôi gầm lên đi/ên cuồ/ng, quay người lại giữ ch/ặt cô ấy, “Không… không…”
Người mà tôi còn b/án tín b/án nghi mấy phút trước — giờ lại vì tôi mà xông lên, mất cả một cánh tay.
Cơn thịnh nộ và tội lỗi đ/è nặng đến mức tôi gần như nghẹt thở.
Tôi cắn ch/ặt răng, lê theo Chu Thải, cố kéo cô ấy về phía sau.
Bất ngờ, màn hình điện thoại sáng lên — một tin nhắn hiện ra:【Tôi có cách rồi! Mọi người cố chịu thêm chút nữa!】
Là Liễu Tụ!
Tôi lập tức đảo mắt tìm cô ấy - thấy cô đang nửa quỳ sau một cái bàn, ra sức lôi cái gì đó.
Tôi không còn tâm trí quan sát chi tiết, chỉ biết cô ấy nói có cách, vậy chắc chắn phải có hi vọng.
Tôi cố gắng ép bản thân ổn định lại, giờ phải khiến con q/uỷ hiện hình, mới có thể trì hoãn thêm thời gian.
Lúc đó, ánh mắt tôi liếc thấy - cánh tay c/ụt.
Đúng rồi!
Tôi nhặt cánh tay lên, vung mạnh một cái!
M á u tươi văng thành vệt trong không trung, hình dáng quái vật cao lớn lại lần nữa hiện rõ.
Nó gần như dính sát bọn tôi, từng bước từng bước ép tới.
…
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, Liễu Tụ cuối cùng cũng đứng dậy.
Cô ấy ôm một bao tải lớn, bắt đầu trèo lên giường tầng.
Sau khi đứng vững, cô x/é tung bao tải, đổ xuống dưới—
Từng đợt bột trắng bay lả tả như tuyết rơi.
Tôi đưa tay đỡ lấy vài hạt, ngửi thử.
Là… bột mì?
Tìm thấy bột mì trong ký túc xá không lạ… nhưng động cơ của cô ấy là gì?
Liễu Tụ từ trên cao hét lớn: “Chu Thải! Ném bật lửa lên đây! Nhanh lên!”
Con q/uỷ vừa nghe tiếng liền hướng về phía cô, từng bước từng bước nhích lên.
Chu Thải cố gắng chịu đựng, r/un r/ẩy ném bật lửa lên: “Cậu định… làm gì…?”
Liễu Tụ nở nụ cười, dịu dàng mà đầy quyết tuyệt: “Còn nhớ không? Nồng độ bột mì đạt 9.7 gram/m³, gặp lửa sẽ n/ổ mạnh. Chu Thải, đây là kiến thức cậu đã từng dạy mình đó.”
Chu Thải biến sắc.
Không lẽ…
Tôi bỗng thấy tim mình co thắt lại, linh cảm cực x/ấu ập tới.
“Tiểu Tụ! Đừng làm vậy!!”
Liễu Tụ dùng âm lượng lớn hơn đ/è lên giọng tôi: “Vào toilet ngay đi! Đây là cách duy nhất!”
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt sáng rực như sao băng: “Đừng sợ… Có mình ở đây.”
Tôi chợt nhớ - câu nói này, Liễu Tụ từng thì thầm với tôi không chỉ một lần…
29.
"Ba."
Liễu Tụ bắt đầu đếm ngược.
"Đừng mà!"
Theo bản năng, tôi lập tức lao về phía giường tầng.
Nhưng Chu Thải dùng cánh tay còn lại, siết ch/ặt lấy tôi, "Bạch Dương! Dù cậu có thay thế, cậu nghĩ mình còn kịp sao?!"
Tôi cắn ch/ặt môi, toàn thân không ngừng r/un r/ẩy, một vị tanh mặn trào lên trong khoang miệng.
"Chị Dương! Mau đi đi!" Liễu Tụ cũng hét lên với tôi.
Một điều gì đó trong tim tôi như bị đ/ập nát.
Cảm giác nghẹn đắng trào dâng như dòng chảy vỡ bờ.
Ước gì tất cả chỉ là một cơn á/c mộng.
Tôi nhìn thật sâu vào mắt Liễu Tụ, cố khắc ghi lấy hình bóng ấy.
Nín thở, tôi kéo theo Chu Thải, lao nhanh về phía nhà vệ sinh, đ/á tung cửa xông vào.
Bên trong, Diêm Huyên Huyên đang co ro trong góc, kh/iếp s/ợ nhìn tôi chằm chằm.
Tôi đặt Chu Thải ngồi vững, rồi bất ngờ khóa c.h.ặ.t t.a.y Diêm Huyên Huyên.
"Cô làm gì vậy!" Cô ta thét lên.
"Lấy mạng cô." Tôi lạnh lùng đáp, mặt không biểu cảm.
Thể lực của tôi vượt xa cô ta, một cú đ/á thật mạnh khiến cô ta văng ra khỏi nhà vệ sinh.
"Hai." Liễu Tụ tiếp tục đếm.
Diêm Huyên Huyên bắt đầu đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa.
Tôi không quan tâm, tựa lưng vào tường, dần ngồi bệt xuống.
"Một."
"ẦM —— ẦM —— ẦM ——!"
Một loạt tiếng n/ổ đinh tai nhức óc vang lên.
Cửa nhà vệ sinh bị chấn động mạnh đến vỡ nát.
Tôi lấy thân che chắn cho Chu Thải, bất động như hóa đ/á.
“Chúc mừng Bạch Dương, Chu Thải, Diêm Huyên Huyên vượt qua màn chơi thứ ba của Bách Q/uỷ: U Minh Q/uỷ.”
…
Tôi muốn khóc.
Nhưng nhận ra mình đã nước mắt đầm đìa, khóc đến cạn khô cả cảm xúc.
30.
Tôi đỡ Chu Thải ra khỏi nhà vệ sinh, khắp phòng 612 chỉ còn lại màu đen tàn tro.
Diêm Huyên Huyên đang nằm co quắp trên mặt đất, thoi thóp thở dốc.
Có lẽ vì ở xa tâm n/ổ, nên giữ được nửa cái mạng.
Còn chính giữa phòng, ngổn ngang là tàn tích vụn vỡ.
Tôi nhìn quanh căn phòng ch/áy xám xịt, nỗi xót xa lại dâng lên lần nữa.
…
Đột nhiên, một luồng sáng vô hình xuất hiện, bao phủ lên cánh tay đ/ứt của Chu Thải và phần thân ch/áy sém của Diêm Huyên Huyên.
Những vết thương bắt đầu lành lại với tốc độ k/inh h/oàng.
“Bốp, bốp, bốp.”
MC bắt đầu vỗ tay, giọng điệu phấn khích: “Lại là một màn kịch đầy cảm động, nhưng lần này đúng là cực kỳ thú vị. Cảm ơn các người đã mang đến một phần trình diễn xuất sắc.”
Tôi bỗng mất kiểm soát. “Nếu trước đó có thể hồi sinh chúng tôi, thì bây giờ cũng có thể đúng không? Dùng mạng của tôi, đổi lấy mạng của Liễu Tụ! Tôi van xin ông…”
Chu Thải siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, ra hiệu bảo tôi bình tĩnh.
Tôi hít một hơi thật sâu: “Cô ấy là vì chúng tôi mà chế*… Nếu không có cô ấy, tất cả chúng tôi đã chế* từ lâu. Nếu tôi có thể đổi mạng, thì ít nhất — cậu còn có cơ hội sống sót rời khỏi nơi này.”
MC lạnh lùng c/ắt ngang: “Sống chế* có số, thắng bại tại trời, không cần nhiều lời.”
Rồi hắn lại cười khúc khích, giọng đùa cợt: “Các người chiến thắng rồi, giờ hãy chuẩn bị tiếp nhận trí nhớ hoàn chỉnh của mình đi.”
…
Hắn vươn tay q/uỷ ra, bốn sợi tơ ký ức bắt đầu lượn lờ trong không trung.
“Vút!”
Những sợi ký ức chui ra từ điện thoại, bay lơ lửng trước mặt từng người.
Tôi vẫn không cảm xúc: “Liễu Tụ đã chế*, ký ức của cô ấy chẳng còn tác dụng gì… Có thể… đưa cho tôi không?”
MC không trả lời ngay. Có vẻ như đang suy nghĩ.
Một lúc sau, chậm rãi đáp: “Có thể.”
Một sợi nữa trôi đến trước mặt tôi.
Bàn tay q/uỷ khẽ búng một cái.
Các sợi ký ức rung động, đồng loạt xuyên vào giữa trán mỗi người.
Ngay lập tức, một cơn buồn ngủ mơ hồ kéo tới.
Trong mơ màng, tôi dường như… đang bắt đầu mơ một giấc mơ rất xa xôi.
31.
Tôi tên là Liễu Tụ.
Tôi không thích cái tên này.
Sống như liễu bay, số kiếp theo gió mà đi.
Nghe thật nhẹ mỏng, rẻ rúng.
…
Tôi là một người khuyết tật.
Trong một lần bị người cha nghiện cờ b.ạ.c bạo hành, tôi đã dũng cảm che chắn cho mẹ mình.
Kể từ ngày đó, tôi không còn nghe được gì nữa.
Bác sĩ ở trấn bảo, tôi bị tổn thương nặng màng nhĩ, gây mất thính lực vĩnh viễn.
Mẹ tôi ôm tôi khóc, trách tôi sao không biết nhẫn nhịn.
Bà nói: “Nhẫn một chút, mọi chuyện sẽ qua, nhẫn một đời, nhà yên cửa ấm.” Sau đó, bà giấu riêng hai trăm tệ, m/ua cho tôi một cặp máy trợ thính.
Loại ngoài tai, to kệch, cồng kềnh và ngớ ngẩn.
Giống như cuộc đời của tôi vậy.
…
Ngoài giờ học, tôi luôn lập tức tháo máy trợ thính xuống.
Không bị gi/ật mất, không bị xô đẩy, cũng không phải nghe những tràng cười nhạo rít tai.
Tôi đã học được cách nhẫn nhịn.
…
Sau khi mất thính lực, tôi thường ngồi thẫn thờ nhìn về phía ngoài thị trấn.
Nghe nói bên ngoài có những trường đại học lớn hơn cả cái trấn này, có cả những thành phố đủ sức thay đổi vận mệnh con người.
Tôi muốn thi đỗ.
Phải rời khỏi đây bằng được.
Tôi tin rằng thế giới bên ngoài sẽ không giống nơi này.
…
Dựa vào đôi máy trợ thính đơn sơ ấy, tôi đã đỗ vào một trường đại học ở tỉnh lỵ.
Nhưng khi tôi khoác bộ đồ cũ kỹ nhạt màu, đeo cái máy trợ thính to đùng, lắp bắp giới thiệu bản thân, khi tiếng vỗ tay lác đ/á/c vang lên dưới sân khấu, khi những ánh mắt tò mò xen lẫn châm chọc âm thầm lướt qua…
Tôi bỗng thấy một cảm giác đ/è nén quen thuộc.
Chỉ là lần này nó kín đáo hơn, cao ngạo hơn.
…
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook