Phòng Triển Lãm Không Người

Phòng Triển Lãm Không Người

Chương 22

29/12/2023 09:42

Khoảnh khắc ấy, lông tơ cả người tôi dựng đứng hết cả lên, tôi không hề do dự kéo cửa ra, xông thẳng ra ngoài cửa mà không hề ngoảnh đầu lại.

Lực nắm lấy vạt áo của tôi nhỏ hơn tôi tưởng tượng, tôi thậm chí còn chẳng có cảm giác gì, cũng không có sự ngăn cản hay tấn công nào như trong tưởng tượng, tôi đã đi vào căn phòng hình tròn rồi.

Không kịp suy nghĩ gì, tôi theo bản năng quay phắt người lại, nắm lấy tay nắm cửa rồi đóng sập lại.

Khoảnh khắc cánh cửa bị đóng lại, tôi nhìn thấy cảnh tượng cuối cùng trong căn phòng mờ tối.

Con búp bê đứng ở đó, vẫn khoác hỷ phục, đội mũ phượng, bỗng nhiên tỏa sáng như mây ngũ sắc lúc ráng chiều vậy.

Chỉ là vị trí vốn dĩ nên là đôi mắt của cô ta lúc này chỉ còn lại hai cái lỗ đen thùi lùi với m/áu th!t lẫn lộn.

Cô ta vươn nhẹ tay về phía tôi,

Trên năm ngón tay thon dài không tỳ vết đẹp như ngọc, hai con mắt tròn xoe lẫn lộn m/áu th!t ngước nhẹ lên nhìn thẳng vào mắt.

Giữa năm ngón tay, m/áu tươi x/ác ch*t chảy ra, nhỏ từng giọt tí tách xuống mặt đất.

Mà đôi mắt kia, cứ như vậy giơ bàn tay đó ra trước mặt tôi với vẻ mặt không buồn không vui, dường như còn mang theo chút khẩn thiết thỉnh cầu và tuyệt vọng nhìn đăm đăm về phía tôi.

Sau đó.

“Đùng…”

Cửa phòng bị tôi đóng sập lại, không đẩy ra được nữa.

Trong căn phòng có hình tròn, không khí tĩnh mịch đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở hổ/n h/ển nhỏ của tôi.

Tôi sững người ngay tại chỗ, trong đầu vẫn hiện lên cảnh tượng cuối cùng mà tôi nhìn thấy trước khi đóng cửa.

Đó là gì vậy chứ?

Tôi gi/ật mình, bình tĩnh lại rồi quay đầu nhìn vào màn hình điện thoại, hình như có người trong phòng phát sóng trực tiếp nghe được âm thanh đó, nhưng số đông thì vẫn không nghe thấy gì. Màn hình bình luận bắt đầu trở nên sôi nổi, nhưng chắc chắn là trong điều kiện tối tăm như vừa nãy thì ống kính máy quay tôi cầm trên tay không thể bắt được khoảnh khắc hiện ra qua khe cửa trước khi cửa đóng lại chỉ diễn ra trong chưa đầy một giây.

Bọn họ không hề biết tôi đã nhìn thấy cái gì, mà tôi cũng không biết giải thích với bọn họ như thế nào.

Là ảo giác sao?

Tôi ở trong cái phòng triển lãm q/uỷ dị này lâu như vậy rồi, nếu nói là nghi tâm sinh ám q/uỷ* thì trong đầu hiện ra những ảo giác đ/áng s/ợ như vậy cũng là điều bình thường.

*nghi tâm sinh ám q/uỷ: Tâm nghi ngờ khiến người ta mất đi sự bình an, chiêu mời khổ nạn, thậm chí còn đá/nh mất những thứ tốt đẹp trong khoảnh khắc. Trong trường hợp này có thể hiểu theo nghĩa đen là trong lòng nghi ngờ là có m/a q/uỷ nên tự tưởng tượng ra những cảnh tượng q/uỷ dị.

Tôi lắc lắc đầu, cố gắng để gạt bỏ cảnh tượng kia ra khỏi đầu mình.

Trong phòng phát sóng trực tiếp, số người truy cập vào càng ngày càng nhiều.

Không ngừng xuất hiện các làn sóng bình luận, thúc giục tôi tiếp tục dẫn bọn họ đi xem căn phòng tiếp theo.

So với sự phấn khích của bọn họ, trong lòng tôi lại càng ngày càng hoảng lo/ạn.

Phòng triển lãm này… đúng là rất kỳ lạ.

Không hề có những thứ như là q/uỷ quái hay là linh h/ồn người ch*t, nhưng ở trong không gian này, cái cảm giác q/uỷ dị như thể bị những quy tắc méo mó kh/ống ch/ế ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Tôi quay đầu lại, nhìn về phía mấy căn phòng bên cạnh.

Danh sách chương

5 chương
30/12/2023 17:09
0
30/12/2023 17:07
0
29/12/2023 09:42
0
29/12/2023 09:40
0
27/12/2023 13:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Ngày nhà tôi giải tỏa, mẹ lần đầu mua yến sào cho tôi

Chương 9

2 phút

Vì giấc mơ ngắm nắng vàng trên đỉnh núi của em trai, cả nhà bỏ mặc tôi giữa đường

Chương 8

4 phút

Sau mười lăm ngày cắt đứt nguồn cung, tôi và chồng đã hủy bỏ khế ước linh hồn

Chương 10

6 phút

Hướng về tương lai không có anh

Chương 8

8 phút

Đồng nghiệp gài bẫy giết người, lừa tôi thế thân, sau đó hắn hối hận đến phát điên

Chương 9

10 phút

Chồng dùng liễu ước nguyện của tôi để cầu phúc cho bạn thân, tôi bỏ anh ta

Chương 8

12 phút

Thiên kim thật xây dựng hình tượng cầu tiến, quá tốt rồi, tôi vốn chẳng muốn ở lại cái ổ của những kẻ cuồng công việc này nữa

Chương 8

14 phút

Trước khi nhà máy đá cũ ở Cao Hùng ngừng hoạt động, cô cùng người kế toán đã nghỉ việc truy tìm mười hai tập phiếu đá tàu cá bị chép lại.

Chương 12

16 phút
Bình luận
Báo chương xấu