Có Không Giữ Mất Đòi Lại

Có Không Giữ Mất Đòi Lại

Chương 26

24/04/2024 09:32

26.

Ngày diễn ra cuộc thi đấu bóng rổ, tôi vẫn phải tới.

Ngồi trên khán đài nhìn thấy Lộ Nhất Phàm mặc áo thi đấu đang tùy ý chạy nhảy trên sân, tôi hơi có chút thất thần.

Chỉ hai tháng mà thôi, nói tôi thích Lộ Nhất Phàm, đó chỉ là nói xạo.

Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận.

Lộ Nhất Phàm đã thu hút tôi.

Có lẽ cũng là hiệu ứng cầu treo đi.(*)

(*) Hiệu ứng cầu treo là một phép ẩn dụ hình ảnh khi hai con người cùng nhau đi qua một chiếc cầu treo lơ lửng, họ sẽ cùng trải nghiệm cảm giác chòng chành chơi vơi cùng với nhau. Tim đ/ập nhanh cùng nỗi sợ hãi bị rơi xuống vực khi đi qua cầu treo sẽ được đ/á/nh đồng với tình yêu.

Người này, khi tính hướng của tôi bị đưa ra ánh sáng, tại thời điểm tôi đang luống cuống mê mang, đã kéo tôi một cái.

Tùy ý thẳng thắn, rõ ràng thông suốt, dẫn dắt tôi thoát khỏi sương m/ù.

Có một người xuất sắc như vậy ở bên cạnh, sẽ có thiện cảm đối với anh, dường như cũng là điều hiển nhiên.

Nhưng thứ mà tình yêu đồng tính phải đối mặt, không chỉ có liên quan đến tiền bạc, bất hòa gia đình, còn có những rào cản như định kiến, ánh nhìn.

Muốn bắt đầu là bắt đầu, thực sự dễ dàng như vậy sao?

Chỗ trống bên cạnh tôi có một người ngồi vào, ban đầu tôi không để ý, nhưng vì hắn luôn quay đầu nhìn tôi, quả thực không thể phớt lờ được.

Tôi quay đầu sang, nhìn vào đôi mắt phủ đầy tia m/áu của Cẩm Sầm. Người này dường như... đã rất lâu không ngủ ngon.

"Kỷ Bắc Từ, cậu thắng rồi."

Cẩm Sầm cười khổ một cái, "Tôi không làm được, tôi nhận."

"Bị cười nhạo cũng được, bị coi là kẻ khác loài cũng được, tôi cũng nhận."

"Chỉ cần cậu quay về, tôi có thể làm bất cứ điều gì."

Tôi ngưng mắt nhìn vào gò má của Cẩm Sầm, rất kỳ quái, trong nội tâm lại là một mảnh yên tĩnh.

"Không cần thiết."

"Bởi vì, tôi không muốn yêu cậu nữa."

"Cẩm Sầm, thay đổi rồi."

Có lẽ duyên phận là có thời điểm.

Ông trời có thể sẽ đưa cho bạn một vài cơ hội, nhưng có thể nắm bắt được hay không, phụ thuộc vào chính bạn.

Tôi và Cẩm Sầm, từ khi bài đăng đó được đăng lên, bắt đầu từ khi hắn lựa chọn đuổi tôi đi, thực ra thì đã không thể quay lại được.

Cẩm Sầm bỗng nhiên đỏ bừng vành mắt, giọng nói cũng bắt đầu r/un r/ẩy: "Tại sao? Không phải cậu thích tôi sao?"

"Tôi chẳng qua chỉ là chậm hơn cậu hai tháng mà thôi, làm sao có thể bỏ lỡ cậu chứ?"

"Chúng ta đã sớm chiều ở chung hơn hai năm, cảm tình của cậu đối với tôi có thể nói buông xuống là buông xuống luôn được sao?"

"Hiện tại thì thực sự chưa thể buông xuống," hai tay tôi chống về phía sau lưng, giọng mang thản nhiên, "Nhưng sớm muộn cũng sẽ buông xuống."

"Giao cho thời gian là được rồi."

"Nhưng chúng ta rõ ràng có thể không cần như vậy "

Cẩm Sầm nóng nảy, tiến lên bắt lấy tay tôi.

"Trước đó là do tôi phản ứng chậm, nhưng một tên trai thẳng như tôi muốn bị uốn cong, nói cho cùng cũng cần có thời gian chứ?"

"Tôi có thể đăng bài công khai ngay bây giờ, thừa nhận cậu trước tất cả mọi người, chỉ cần cậu trở lại thôi."

"Tôi đã làm tới mức đó rồi, cậu còn muốn tôi như thế nào nữa?"

Danh sách chương

4 chương
24/04/2024 09:32
0
24/04/2024 09:32
0
24/04/2024 09:31
0
24/04/2024 09:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28

14 phút

Khi Đom Đóm Lặng Im

3 giờ

Tàu Điện Ngầm Không Lối Thoát Bọn họ đã đến đây. Tuyệt đối không thể đi ra ngoài. Cửa tàu điện ngầm đã đóng chặt. Tôi dùng hết sức đẩy, nhưng cánh cửa kim loại nặng nề vẫn không nhúc nhích. Những hành khách quanh đó chỉ đứng nhìn, ánh mắt họ đờ đẫn như búp bê gỗ. "Không được đâu," một người đàn ông mặc vest lẩm bẩm, tay run rẩy chỉ về phía biển hiệu, "Cái tàu điện này... không cách nào mở ra." Tôi ngửi thấy mùi máu tanh nồng xộc lên mũi. Trên sàn nhà, vệt chất lỏng màu đỏ sẫm đang lan dần từ toa cuối. Tiếng bước chân rền rĩ vang lên trong làn sương mỏng, theo sau là thứ ánh sáng đỏ mờ ảo chiếu xuyên qua các toa tàu. "Chúng ta đều sẽ chết ở đây," một cô gái trẻ khóc thút thít ôm đầu gối, vệt son đỏ trên cổ cô như vết cắt tươi roi rói.

3 giờ

Vợ chồng hờ

3 giờ

Xuyên việt năm thứ mười, hắn nuôi một ngoại thất.

3 giờ

Sau Khi Bị Hôn Phu Đưa Vào Lầu Xanh

3 giờ

Con gái muốn làm hiếu nữ, ta thành toàn nàng.

3 giờ

Phu Quân Bắt Gian Một Mẻ Lưới

3 giờ
Bình luận
Báo chương xấu