Sau Khi Tiểu Thiếu Gia Xinh Đẹp Làm Mình Làm Mẩy Liên Hôn Cùng Đại Lão Hào Môn

Nhà cũ của nhà họ Thích tọa lạc tại vị trí trung tâm nhất của thành phố Hải Thị, khu vực này đều là những ngôi nhà cổ để lại, những người có thể sở hữu dinh thự ở đây đều là những đại gia tộc tiếng tăm lừng lẫy.

Nhà họ Giang cũng có một ngôi nhà cũ nằm ở ngay bên cạnh nhà họ Thích không xa, nhưng kể từ sau khi Giang lão gia tử qu/a đ/ời, Giang Hòa không mấy khi tới đó nữa, chỉ vào những dịp lễ tết cậu mới trở về để tế bái tổ tiên, còn ngày thường thì không.

Trước đây khi còn đính hôn với Thích Tư, Giang Hòa đã từng đến nhà cũ của nhà họ Thích, bất quá lúc đó cậu chưa gặp được Thích Hàn Xuyên mà chỉ dùng bữa cùng với những người còn lại trong gia đình.

Giang Hòa có trí nhớ rất tốt, tuy rằng nhà họ Thích đông con cháu nhưng cậu hầu như nhớ rõ khuôn mặt và thân phận của từng người.

Vừa bước vào cửa, cậu liền mỉm cười chào hỏi: “Chị cả, chị hai, anh cả, anh hai.”

Trước kia cậu đều gọi họ là chú dì, hiện tại thân phận đột nhiên tăng lên, trong nháy mắt đã đứng cùng hàng vai vế với đám người già này.

Thân phận của chồng chính là vinh quang của người vợ.

Giang Hòa không tự chủ được mà ưỡn ng/ực lên, trông cứ như một chú cáo nhỏ đang đắc ý vênh váo.

Thích Hàn Xuyên đi sóng đôi bên cạnh cậu, anh rũ mắt xuống vừa vặn nhìn thấy nụ cười trên mặt Giang Hòa.

Đúng là tính tình trẻ con.

Biết hôm nay Thích Hàn Xuyên trở về nên người nhà họ Thích hầu như đều có mặt đông đủ. Những đứa cháu trai cháu ngoại của Thích Hàn Xuyên có khi tuổi tác còn lớn hơn Giang Hòa vài tuổi, vậy mà vẫn phải ngoan ngoãn gọi cậu một tiếng thím nhỏ hoặc mợ nhỏ, Giang Hòa khỏi phải nói là đắc ý đến nhường nào.

Đặc biệt là khi toại nguyện nghe thấy Thích Tư gọi một tiếng “thím nhỏ”, nhìn vết bầm tím vẫn chưa tan hết trên mặt đối phương, trong lòng Giang Hòa càng thêm vui sướng. Cậu đưa tay xoa xoa đầu Thích Tư như đang xoa đầu chó: “Cháu trai ngoan của thím.”

Thích Tư vốn định gạt phăng tay cậu ra nhưng vì nể mặt Thích Hàn Xuyên đang đứng bên cạnh nên đành phải nhẫn nhịn.

Mọi người đều biết rõ chuyện giữa Thích Tư và Giang Hòa, nhưng ai nấy đều ngầm hiểu mà giả vờ như không biết.

Cuối cùng vẫn là chị cả của Thích Hàn Xuyên lên tiếng: “Vào nhà trước đã, ba đã đợi rất lâu rồi.”

Giang Hòa thu hồi sự chú ý từ trên người Thích Tư, mỉm cười nói với Thích Hàn Xuyên: “Chúng ta vào thôi anh.”

Thích Hàn Xuyên suốt cả quá trình đều không có biểu cảm gì, thái độ lãnh đạm đến mức chẳng giống như đang về nhà mình.

Giang Hòa trước đây đã từng gặp Thích lão gia tử, nhưng lúc đó cậu đều gọi là ông nội Thích, giờ thì phải đổi thành gọi ba rồi.

Vừa mới vào nhà, nhìn thấy ông cụ tóc hoa râm đang ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, Giang Hòa liền cất tiếng gọi dõng dạc: “Ba ạ.”

Cả căn phòng đầy người đều sững sờ, không ai ngờ Giang Hòa lại có thể tự nhiên đến thế, dù sao thì trước đây cậu toàn một câu ông nội Thích, hai câu ông nội Thích, những người có mặt ở đây ngoại trừ Thích Hàn Xuyên ra thì ai cũng đã từng nghe thấy.

Thích lão gia tử không hề cảm thấy có gì không ổn, trên khuôn mặt già nua lộ ra nụ cười hiền hậu: “Ơi, mau ngồi xuống đi. Đã lâu không gặp Tiểu Hòa rồi, hình như m/ập lên một chút thì phải, cảm giác khí sắc tốt hơn trước nhiều.”

“Có thật không ạ?” Giang Hòa quay đầu lại hỏi Thích Hàn Xuyên: “Em b/éo lắm sao?”

Thích Hàn Xuyên làm sao mà biết được, bọn họ quen nhau còn chưa đầy một tuần lễ.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Giang Hòa, Thích Hàn Xuyên vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị mà mở lời: “Không có.”

Giang Hòa mỉm cười, quay sang nói với Thích lão gia tử: “Ba ơi, không thể tùy tiện chê người khác b/éo đâu ạ, ba cứ khen khí sắc tốt là được rồi.”

Thích lão gia tử bị cậu chọc cho cười ha hả: “Ha ha ha, được rồi, ba già rồi nên không hiểu giới trẻ các con, sau này ba sẽ chú ý.”

Lão gia tử hiếm khi lộ ra vẻ hòa ái như vậy, xem ra ông thật sự rất thích Giang Hòa, nếu không cũng sẽ không tình nguyện để Thích Hàn Xuyên kết hôn với cậu thay vì hủy bỏ hôn ước.

Con cháu nhà họ Thích rất hưng thịnh, người thật sự có hơi đông, nhưng Giang Hòa suốt buổi đều ngồi sát bên cạnh Thích Hàn Xuyên. Khi dùng bữa, cậu được ngồi cùng bàn với lão gia tử, lại còn là vị trí ngay bên tay phải của ông.

Ban ngày Thích Hàn Xuyên đã nhận được danh sách món ăn từ người nhà họ Giang gửi tới nên đại khái cũng hiểu rõ khẩu vị của Giang Hòa. Anh vốn còn đang do dự không biết có nên gắp thức ăn cho Giang Hòa hay không thì cậu đột nhiên dùng bả vai hích anh một cái rồi nhỏ giọng nói: “Em muốn cái viên cá kia, anh gắp cho em.”

Danh sách chương

3 chương
18/04/2026 00:07
0
16/04/2026 23:12
0
15/04/2026 22:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu