Bẫy Tình

Bẫy Tình

CHương 3: Bẫy ngầm

09/06/2026 15:24

Ánh nắng ban mai dịu dàng rớt xuống từ vòm kính của khu hoa viên thuộc biệt thự Doãn gia, phủ một lớp bụi vàng lấp lánh lên những khóm hoa hồng ngoại còn đọng sương sớm. Không khí buổi sáng tại khu biệt thự biệt lập của thành phố Tinh Cầu mang theo sự yên bình, xa hoa tĩnh lặng, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ, náo nhiệt ngoài kia. Trên chiếc bàn đ/á cẩm thạch trắng được chạm khắc tinh xảo, một bữa sáng chuẩn Tây với bánh sừng bò nóng hổi, mứt dâu tây rừng và ấm trà đen Earl Grey đang tỏa khói nghi ngút.

Doãn Hy Thần vừa th/ô b/ạo dùng nĩa c/ắt miếng xúc xích trên đĩa, vừa càu nhàu với gương mặt tràn đầy sự bất mãn. Đôi mắt mèo sắc sảo của cậu híp lại, hai má hơi phồng lên vì tức gi/ận khi nhớ lại những chuyện xảy ra đêm qua.

"Em nói xem, cái thành phố Tinh Cầu này rốt cuộc là bị cái gì thế không biết? Đi đến đâu cũng gặp phải mấy tên Alpha tự cao tự đại, coi trời bằng vung. Đặc biệt là tên Lăng Tư Duật kia, cái đồ l/ưu m/a/nh sành sỏi, miệng lưỡi trơn tru tráo trở. Đừng tưởng là chủ của cái hộp đêm Secret thì muốn làm gì thì làm, cái loại đàn ông phong lưu cợt nhả đó, nhìn một cái thôi anh đã thấy đ/au mắt rồi!"

Dứt lời, Hy Thần ngước mắt nhìn người đối diện, giọng điệu lập tức chuyển sang nghiêm túc, pha lẫn chút lo lắng cấu véo.

"Còn cả tên Kỷ Hành Chu kia nữa. Ân Hy, em nhất định phải tránh xa gã đó ra cho anh. Anh nghe danh gã từ lâu rồi, CEO của Kỷ Thị, tà/n nh/ẫn, quyết đoán trên thương trường thì ít mà thay người yêu như thay áo thì nhiều. Cái loại Alpha đỉnh cấp như gã thường có tính chiếm hữu bệ/nh hoạn nhưng lại chóng chán, coi tình yêu như trò tiêu khiển thôi. Đêm qua gã nhìn em như muốn nuốt sống người ta vậy, anh nhìn mà nổi hết cả gai ốc."

Trái ngược hoàn toàn với sự xù lông đầy phẫn nộ của anh họ, Bạch Ân Hy lúc này lại vô cùng thong dong. Cậu mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh nhạt rộng rãi, tôn lên làn da trắng ngần không tì vết và bờ vai thon g/ầy. Đôi mắt phượng trong veo của cậu khẽ chớp, khói trà bốc lên làm mờ đi cảnh vật xung quanh, tạo nên một khung cảnh đẹp đẽ tựa như tranh vẽ. Cậu nhẹ nhàng nâng tách trà sứ xươ/ng lên nhấp một ngụm nhỏ, động tác thanh nhã, quý phái đến cốt tủy, hoàn toàn không tìm thấy một chút rụt rè, nhút nhát nào của đêm hôm trước.

Nghe Hy Thần nhắc đến cái tên Kỷ Hành Chu, khóe môi Bạch Ân Hy khẽ cong lên một độ cong cực nhỏ, ẩn chứa một sự trầm ngâm đầy thú vị. Trong tâm trí cậu lập tức hiện lên gương mặt góc cạnh như tượng tạc, ánh mắt đỏ ngầu găm ch/ặt lấy mình và đặc biệt là thứ áp lực pheromone mùi tuyết tùng cuồ/ng bạo, lạnh lẽo bao trùm cả hộp đêm Secret. Hương gỗ ngày tuyết ấy mạnh mẽ và áp bức đến mức khiến các dâythần kinh của một Omega cấp S như cậu phải run lên vì phấn khích.

Cậu khẽ cười, thanh âm nhỏ nhẹ như phủ một lớp đường mật.

"Anh Hy Thần đừng gi/ận, họ cũng giúp chúng ta giải quyết rắc rối mà. Em thấy Kỷ tổng... cũng không đ/áng s/ợ đến thế."

Hy Thần chỉ biết thở dài, cốc mạnh vào trán em họ một cái.

"Em đấy, cứ ngây thơ thế thì bị người ta lừa gạt lúc nào không biết đâu!"

Ân Hy không giải thích, chỉ cúi đầu tiếp tục dùng bữa sáng. Dưới hàng mi dài rủ xuống che giấu đi tất cả, đáy mắt cậu lóe lên một tia sáng thâm trầm. Sự chú ý đặc biệt của Kỷ Hành Chu đối với cậu nằm ngoài dự tính, nhưng lại là một quân cờ hoàn hảo đến bất ngờ.

Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tòa tháp tài chính Kỷ Thị, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Văn phòng rộng lớn của CEO ngập trong một sự áp bách lạnh thấu xươ/ng tủy. Kỷ Hành Chu ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, bộ vest màu xám tro phẳng phiu không một nếp nhăn, nhưng gương mặt anh lại bao phủ bởi một tầng sương giá lạnh lẽo, u ám đến đ/áng s/ợ.

Kỷ Hành Chu đang rơi vào trạng thái cai nghiện pheromone đầy đ/au đớn. Từ đêm qua, sau khi khứu giác của anh vô tình bị đ/á/nh cắp bởi mùi hương hoa trà thanh khiết, dịu nhẹ cấp S của Bạch Ân Hy, cơ thể anh đã xảy ra một phản ứng bài xích k/inh h/oàng. Sáng nay, khi trợ lý mang vào phòng làm việc một vài mẫu pheromone nhân tạo loại cao cấp nhất để xoa dịu kỳ phát tình của anh, Kỷ Hành Chu vừa ngửi thấy đã cảm thấy một sự chán gh/ét, buồn nôn tột cùng. Anh th/ô b/ạo gạt đổ toàn bộ lọ thủy tinh xuống sàn, mảnh vỡ găm vào thảm, mùi hương nhân tạo nồng nặc chỉ càng khiến anh thêm bực bội.

Anh nhận ra, bản thân mình đã hoàn toàn bị kháng th/uốc với tất cả mọi thứ trên đời, trừ Bạch Ân Hy. Cơ thể anh, bản năng của một Alpha cấp S+ đang gào thét, đi/ên cuồ/ng thèm khát thứ mùi hương hoa trà trong vắt kia.

Cốc, cốc.

Cửa phòng bị đẩy ra, Lăng Tư Duật bước vào với dáng vẻ lười biếng quen thuộc. Nhìn đống lộn xộn trên sàn và gương mặt đen như đít nồi của bạn thân, anh ta tặc lưỡi, bước qua những mảnh vỡ rồi ném một tấm thiệp mời mạ vàng sang trọng lên bàn.

"Lại phát đi/ên cái gì thế? Biết ngay cậu sẽ thành ra thế này mà." Lăng Tư Duật tự giác ngồi xuống ghế đối diện, châm một điếu th/uốc.

"Th/uốc của cậu đây. Cuối tuần này có một bữa tiệc tối thương mại kín, quy tụ toàn bộ giới thượng lưu Tinh Cầu. Chủ yếu là để Doãn gia chính thức giới thiệu nhị thiếu gia Doãn Hy Thần bước vào giới kinh doanh, và... chào đón đứa cháu trai ngũ thiếu gia của Bạch gia từ nước Z đến chơi."

Ngón tay đang gõ lên thành ghế của Kỷ Hành Chu đột ngột khựng lại. Ánh mắt chim ưng sắc bén của anh tối sầm xuống, găm ch/ặt vào dòng chữ trên tấm thiệp mời. Dù lý lịch chi tiết sáng nay đã chứng minh rõ ràng Bạch Ân Hy là thiếu gia lá ngọc cành vàng của nước Z, hoàn toàn không phải là đứa trẻ Thịnh Diễn g/ầy gò, tội nghiệp năm mươi mười lăm tuổi của anh, nhưng bản năng cuồ/ng kiểm soát ngầm trong m/áu anh lại không cho phép anh buông tay.

Hương hoa trà ấy đã lay động lòng người, găm ch/ặt vào từng tế bào khứu giác của anh. Dù cậu là ai, anh cũng phải bắt lấy.

Kỷ Hành Chu vươn bàn tay to lớn, khớp xươ/ng rõ ràng, ngón tay vẫn còn quấn một lớp băng gạc trắng từ vết thương đêm qua, cầm lấy tấm thiệp mời, trầm giọng đáp.

"Chuẩn bị đi. Cuối tuần tôi sẽ đi."

Lăng Tư Duật li /ếm môi, nụ cười tà mị hiện rõ trên gương mặt đào hoa.

"Được, để xem cuối tuần này cậu bắt đóa hoa trà đó thế nào. Còn đóa linh lan kiêu kỳ kia, cứ để tôi lo."

Cuối tuần nhanh chóng đến, bữa tiệc tối chào mừng của giới thượng lưu thành phố Tinh Cầu được tổ chức tại một tòa lâu đài cổ kính mang phong cách hoàng gia Pháp ngoại ô thành phố. Khung cảnh bên ngoài lộng lẫy với thảm đỏ trải dài, hai bên là những hàng xe sang đắt giá nối đuôi nhau không dứt. Bên trong sảnh tiệc, những chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo cao tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, phản chiếu lên những ly rư/ợu champagne bằng thủy tinh lấp lánh. Giới quý tộc, các doanh nhân và những Alpha, Omega trội khoác lên mình những bộ cánh xa hoa nhất, dập dìu cười nói, tạo nên một bức tranh của sự sa hoa, quyền lực.

Khi cánh cửa lớn của sảnh tiệc mở ra, sự xuất hiện của hai bóng hình trẻ tuổi lập tức thu hút toàn bộ tiêu điểm của đám đông. Sự tương phản đầy hài hòa của họ một lần nữa khiến người ta phải nín thở.

Doãn Hy Thần mặc một bộ suit cách điệu màu xanh đen, đường c/ắt may táo bạo ôm sát lấy vòng eo thon gọn và đôi chân dài thẳng tắp 1m76. Mái tóc đen hơi đ/á/nh rối, đôi mắt mèo kiêu kỳ lướt qua đám đông với vẻ bất cần, toát ra pheromone mùi hoa linh lan ngọt ngào nhưng trong vắt, giống như một tiểu vương tử không sợ trời không sợ đất.

Đi bên cạnh cậu, Bạch Ân Hy diện một bộ vest màu trắng thuần với thiết kế cổ bẻ mềm mại bằng lụa satin, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần. Trên ng/ực áo cậu cài một chiếc ghim cài áo hình đóa hoa trà được chế tác tinh xảo từ ngọc trai tự nhiên và kim cương đắt giá. Mái tóc mềm mại rủ nhẹ trước trán, đôi mắt phượng khẽ chớp đầy ngây thơ, dịu dàng. Cậu bước đi nhẹ nhàng, mang theo hương thơm hoa trà thanh khiết nhàn nhạt, trông như một thiên sứ thuần khiết vô tình lạc vào chốn hồng trần đầy sa đọa này.

Sự xuất hiện của một Omega cấp S xinh đẹp và có gia thế khủng từ nước Z như Bạch Ân Hy lập tức khiến các Alpha trội trong bữa tiệc rục rịch. Chỉ trong vòng vài phút, xung quanh cậu đã có không ít gã thiếu gia nhà giàu vây quanh, dâng rư/ợu, buông lời tán tỉnh hòng lấy lòng người đẹp.

Bạch Ân Hy khẽ mỉm cười lịch sự, bờ vai thon g/ầy hơi rụt lại, vẻ mặt mang theo chút bối rối, nhút nhát đầy đáng thương trước sự vồ vập của đám đông, khiến gã Alpha nào nhìn vào cũng trỗi dậy ham muốn được bao bọc, che chở.

Đúng lúc đó, một luồng áp lực pheromone mùi tuyết tùng lạnh lẽo, áp bức kinh người đột ngột từ cửa chính tràn vào, mạnh mẽ đến mức th/ô b/ạo dạt đám đông sang hai bên.

Kỷ Hành Chu và Lăng Tư Duật xuất hiện như hai vị vương giả thống trị bóng đêm. Kỷ Hành Chu mặc một bộ suit đen thủ công phẳng phiu, vóc dáng cao lớn 1m90 sừng sững sải bước. Gương mặt góc cạnh phủ một tầng sương giá lạnh thấu xươ/ng, đôi mắt chim ưng đỏ ngầu khi nhìn thấy đám Alpha đang vây quanh Bạch Ân Hy. Bản năng cuồ/ng kiểm soát ngầm của gã Alpha cấp S+ lập tức bị kí/ch th/ích đến mức tối đa. Anh tỏa ra áp lực pheromone mang tính cảnh cáo đanh thép, khiến những kẻ xung quanh rùng mình, không tự chủ được mà lùi lại, tự động nhường ra một lối đi.

Lăng Tư Duật nháy mắt với Kỷ Hành Chu, rồi nhanh như chớp tiến đến chắn trước mặt Doãn Hy Thần, đôi mắt đào hoa cong lên đầy cợt nhả.

"Chào nhị thiếu gia Doãn gia. Đêm nay em đẹp đến mức khiến đóa linh lan này cũng phải gh/en tị đấy. Đi uống với tôi một ly, trò chuyện về tương lai của Doãn gia ở Tinh Cầu thế nào?"

Doãn Hy Thần thấy gã trai hư này thì lập tức xù lông, đôi mắt mèo trừng lớn, tức gi/ận nghiến răng.

"Lại là anh? Cái đồ l/ưu m/a/nh nhà anh tránh xa tôi ra một chút!"

"Hung dữ thế, đi thôi nào."

Lăng Tư Duật không nói lý, trực tiếp đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, khéo léo dùng sức kéo Doãn Hy Thần ra khu vực ban công phía xa. Hy Thần tuy tức gi/ận m/ắng mỏ nhưng vì ở chốn đông người không thể làm lớn chuyện, đành phải hậm hực đi theo để tìm cơ hội xử lý gã.

Lúc này, giữa không gian sảnh tiệc chỉ còn lại Kỷ Hành Chu và Bạch Ân Hy.

Kỷ Hành Chu sải bước dài, đứng sừng sững ngay trước mặt cậu. Vóc dáng 1m90 của anh che khuất hoàn toàn ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê phía trên, bao trùm lấy bóng hình nhỏ bé của Bạch Ân Hy trong bóng râm của chính mình. Đôi mắt sâu hoắm, sắc bén như d/ao găm ch/ặt vào gương mặt thanh tú kia, anh áp bức nhìn xuống, thanh âm trầm thấp, khàn đặc vang lên.

"Lại gặp nhau rồi, Bạch thiếu gia."

Bạch Ân Hy ngước đôi mắt phượng trong veo lên đối diện với anh. Ngay khi chạm vào ánh mắt dọa người của Kỷ Hành Chu, đôi mắt cậu bỗng chốc ngập nước, mờ sương như thể bị dọa sợ phát khóc. Bờ vai thon g/ầy dưới lớp vest trắng khẽ run lên một cái đầy tội nghiệp, chiếc ly pha lê đựng rư/ợu vang cầm trên tay cũng lỏng ra, hơi lắc lư khiến chất lỏng màu đỏ sóng sánh chực tràn.

Cậu lùi lại nửa bước theo bản năng tự vệ, nhỏ giọng, ủy khuất gọi một tiếng.

"Kỷ... Kỷ tổng..."

Chính dáng vẻ mong manh, yếu đuối như cánh hoa trà dễ vỡ trước gió này của cậu lập tức đ/á/nh trúng vào tâm lý muốn che chở, b/ắt n/ạt rồi lại dỗ dành của Kỷ Hành Chu, hoàn toàn bóp nghẹt chút lý trí cuối cùng của anh. Sự cuồ/ng nhiệt trong m/áu anh bùng n/ổ.

Không một chút chần chừ, Kỷ Hành Chu vươn bàn tay to lớn, bàn tay phải vẫn còn quấn một dải băng gạc trắng từ vết thương hôm trước dứt khoát lao tới, siết ch/ặt lấy vòng eo mảnh mai 1m76 của Bạch Ân Hy, kéo mạnh cậu về phía lồng ng/ực vững chãi của mình để giữ thăng bằng cho cậu.

Bộp.

Cả cơ thể cậu đã hoàn toàn dán ch/ặt vào vòm ng/ực rộng lớn của vị CEO đỉnh cấp Alpha. Ngay trong khoảnh khắc va chạm kịch liệt ấy, pheromone mùi hoa trà cấp S thanh khiết và mùi tuyết tùng ngày tuyết nồng đậm quấn ch/ặt lấy nhau, bộc phát dữ dội ngay giữa sảnh tiệc thượng lưu, tạo nên một thế trận bẫy tình ngột ngạt nhưng đầy ngọt ngào mà không một ai có thể thoát ra được.

Danh sách chương

5 chương
09/06/2026 15:25
0
09/06/2026 15:24
0
09/06/2026 15:23
0
09/06/2026 15:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu