Q/uỷ mẫu nói, nhiều năm trước, trong phái Thanh Sơn có một con hồ ly chín đuôi, cũng là sư huynh đồng môn của sư phụ tôi.
Nói theo người đời thì là sư tỷ, nhưng trong đạo giáo không có danh xưng sư tỷ, chỉ có sư huynh.
Năm đó, sư tổ dẫn mọi người trong môn phái đi trấn áp q/uỷ mẫu.
Biết mình lần này không tránh được kiếp nạn, q/uỷ mẫu đã đưa tôi vào trong cơ thể của hồ ly chính đuôi, nhờ bụng của người đó sinh ra tôi.
Còn tôi vì được nuôi dưỡng bằng m/áu của hồ ly chín đuôi nên cũng biến thành hình hồ ly chín đuôi.
Sở dĩ sư phụ nhận tôi làm đệ tử là muốn dùng tôi để kiềm chế q/uỷ mẫu và muốn chúng tôi gi*t ch*t lẫn nhau.
Hồ ly chín đuôi kia và chồng bà ấy không đồng ý, sư phụ liền gi*t ch*t họ.
“Nếu không thì sao ta bị nh/ốt ở đây lại có thể liên lạc được với con ở cách ngàn dặm?”
“Không phải là vì qu/an h/ệ huyết thống hay sao?”
Tôi ngơ ngác nhìn bà ta, cảm thấy mọi chuyện đều thật nực cười.
Nhưng trong một khoảnh khắc, tôi lại thật sự cảm thấy mình trông rất giống bà ta.
Nền giáo dục tôi nhận được từ nhỏ chính là hàng yêu trừ m/a, bảo vệ nhân gian.
Còn tôi hiện giờ lại là yêu m/a của thế gian này?
Làm sao có thể?
Tôi quay người chạy ra ngoài, chạy một mạch đến phòng của sư phụ.
“Sư phụ, bố mẹ con ch*t trong tay người sao?”
Tôi quỳ trước mặt sư phụ, hai mắt nhìn chằm chằm vào ông ấy, muốn nhìn ra gì đó trên mặt ông ấy.
Nhưng sư phụ vẫn ung dung bình tĩnh như cũ, không có vẻ mặt dư thừa nào.
Môi ông ấy mấp máy lên xuống, nói ra hai chữ tôi không muốn nghe: “Đúng vậy!”
Như có ai đó dội một gáo nước lạnh lên người tôi vậy, lạnh đến thấu xươ/ng.
Tôi ngã xuống đất, nghiến răng.
“Vì sao?”
Tôi ngước mắt lên.
“Vì, chúng sinh thiên hạ.”
“Chúng sinh thiên hạ cái rắm, chỉ là lòng ích kỷ của mình người, vì muốn con đồng quy vu tận với q/uỷ mẫu.”
Tôi gi/ận dữ đứng dậy, đ/á đệm hương bồ trên sàn sang một bên, quay người rời đi.
Chỉ nghe thấy sư phụ liên tục thở dài, không nói một lời.
Bình luận
Bình luận Facebook