Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
01
Khi biết Kỷ Kiêu ngã từ dây treo xuống và được đưa vào bệ/nh viện, tim tôi như ngừng đ/ập.
Vừa lúc tôi kết thúc cảnh quay, tôi bỏ lại cả đoàn đang nghỉ phép, một mình bay thẳng về nước.
Thế nhưng thứ chờ đợi tôi lại là tin hắn đã ch*t, m/ộ cũng đã ch/ôn xong.
Tôi sống trong trạng thái mơ hồ suốt hai ngày rồi xách theo trái cây, bia và cả vịt quay, đến nghĩa trang.
Tôi ngồi trước bia m/ộ hắn, một mình uống rư/ợu, cuốn vịt quay ăn.
Đến ba giờ chiều, tôi đột nhiên gào khóc nức nở: “Kỷ Kiêu, cậu đúng là không ra gì, nói đi là đi thật à? Đến lần cuối tôi cũng không được gặp cậu.”
“Cậu đúng là đồ khốn, cậu muốn hợp đồng quảng cáo nào, tôi không tranh nữa được chưa? Cậu muốn vai diễn nào, tôi cũng không cạnh tranh nữa được chưa? Cậu còn trẻ như vậy mà đã ch*t rồi.”
“Thậm chí…”
Tôi nghẹn lại một chút: “Thậm chí, tôi còn chưa kịp tỏ tình với cậu.”
“Tôi thích cậu từ hồi đại học nhưng cậu lúc nào cũng chê tôi, nên tôi mới cố tình đối đầu với cậu. Ai ngờ cuối cùng lại thành đối thủ không đội trời chung.”
“Nếu biết sẽ thành ra thế này, lúc đại học tôi nhất định đã… tôi bây giờ hối h/ận đến xanh cả ruột, tôi khó chịu quá.”
Tôi uống cạn chai rư/ợu trong tay: “Đồ khốn, cậu cũng thật nỡ. Nếu còn chút lương tâm thì tối nay vào giấc mơ của tôi, đàng hoàng nói lời tạm biệt với tôi.”
Nói xong, tôi dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ trước mặt, nhìn tấm ảnh của hắn lần cuối rồi quay người rời đi.
Vừa đi tôi vừa thở dài.
Ngoài thời đại học ra, tôi thường xuyên mơ thấy hắn, sau khi đi làm thì gần như không còn mơ nữa.
Không biết sau này còn có thể mơ thấy hắn hay không.
02
Vì uống quá nhiều rư/ợu, tối đó tôi ngủ rất sớm.
Dù uống nhiều nhưng ý thức tôi vẫn rất tỉnh táo.
Khi tôi đang ngồi bên bờ sông ngẩn người, Kỷ Kiêu xuất hiện trước mặt, tôi lập tức biết mình đang mơ thấy hắn.
Để x/á/c nhận, tôi t/át mạnh vào mặt mình một cái.
Không đ/au, hehe.
Tôi lại véo mạnh vào mặt mình.
Vẫn không đ/au, hehe, là mơ rồi.
Vậy nên ngay sau đó, tôi không chút kiêng dè lao tới, đ/è Kỷ Kiêu xuống.
Kỷ Kiêu đ/au đến nhăn mặt.
Tôi t/át hắn một cái, đ/á/nh đến mức hắn sững sờ.
Tôi: “Giả vờ gì chứ? Trong mơ mà cũng biết đ/au à?”
Thấy hắn còn đang ngẩn người, tôi cũng mặc kệ, trực tiếp vùi mình vào lòng hắn.
“Tôi nhớ cậu lắm, Kỷ Kiêu.”
“Hừ.” Kỷ Kiêu cười lạnh: “Nhớ tôi? Là cậu mong tôi ch*t thì có? Lần này như ý rồi đấy.”
Tôi vội che miệng hắn: “Đừng nói vậy, không may mắn đâu.”
Kỷ Kiêu: “…”
Tôi nằm trong lòng hắn, cảm thấy rất yên tâm.
Kỷ Kiêu lên tiếng: “Hay là cậu để tôi đứng dậy đi, nằm dưới đất thế này là sao?”
Tôi lắc đầu trong lòng hắn, lỡ động mạnh quá tỉnh giấc thì sao?
Kỷ Kiêu cạn lời nhưng không nhắc lại chuyện bảo tôi đứng dậy nữa.
“Cậu bảo tôi đến giấc mơ của cậu là có chuyện gì à?”
“Hả?” Tôi có chút không dám tin, giấc mơ này cũng chân thật quá rồi đấy, còn nối liền với thực tế nữa?
Tôi do dự một chút, dù sao trong mơ cũng không phạm pháp, chi bằng…
Nghĩ là làm, tôi kéo cổ Kỷ Kiêu xuống, ngẩng đầu lên, trực tiếp hôn trúng hắn.
“Kỷ Kiêu, thật ra từ đại học tôi đã thích cậu, nhưng cậu cứ hay khiêu khích tôi, nên tôi luôn muốn cãi lại. Bây giờ tôi thật sự rất hối h/ận, nếu biết trước, khi cậu còn sống tôi đã nên tỏ tình rồi.”
Kỷ Kiêu sững lại.
Vài giây sau, hắn hoàn h/ồn: “Vậy lúc cậu nói trước m/ộ tôi không phải cố tình gh/ê t/ởm tôi, mà là thật sự thích tôi?”
Tôi đi/ên cuồ/ng gật đầu: “Tôi thật sự thích.”
Nói xong, tôi kéo hắn đứng dậy.
“Đi đâu?”
Tôi bước nhanh về phía trước: “Về nhà.”
Kỷ Kiêu cảnh giác: “Về nhà làm gì?”
Tôi cười gian: “Ngủ chứ, đã là trong mơ rồi thì chơi lớn một phen.”
“Cậu muốn chơi gì?” Tôi cảm giác giọng Kỷ Kiêu hơi lệch đi.
“Chơi gì à? Hê hê hê, đương nhiên là chơi cậu rồi.”
03
Khi kéo Kỷ Kiêu về đến nhà, hắn trông như mất h/ồn.
Tôi mở cửa, đẩy hắn vào, đóng cửa.
Chưa kịp bật đèn, tôi đã ép hắn vào tường.
Tôi kiễng chân định hôn hắn, đột nhiên hắn quay mặt đi, tôi chỉ hôn trúng má hắn.
Tôi ôm eo hắn, tựa vào lòng: “Mơ mà cũng keo kiệt thế.”
Hắn kéo cổ áo sau của tôi, lôi tôi đứng dậy: “Cậu thật sự thích tôi?”
Tôi gật đầu lia lịa: “Thích chứ, thích lắm.”
Hắn cười khẩy: “Thích tôi? Vậy sao chuyện gì cậu cũng đối đầu với tôi?”
Tôi cúi đầu có chút ngượng: “Tính tôi hiếu thắng, mà tài nguyên của hai chúng ta lại trùng nhau, tôi cũng hết cách. Hơn nữa mỗi khi ngại ngùng hoặc x/ấu hổ, tôi chỉ biết đối đầu với cậu để giảm bớt.”
Hắn nâng cằm tôi lên: “Đừng cúi đầu.”
“Làm gì?”
“Dáng vẻ ngoan ngoãn thế này của cậu, bảy năm một trăm hai mươi lăm ngày qua tôi chưa từng thấy. Để tôi nhìn thêm chút.”
Tôi: “…”
Tôi thừa nhận trước đây mình giống như pháo n/ổ, cứ thấy hắn là bùng lên, cũng chưa từng cho hắn sắc mặt tốt.
Đó là vì tôi ngại thôi.
Nhưng bây giờ khác rồi, dù sao cũng là mơ, tôi còn ngại cái gì.
Hắn cúi đầu, tôi ngẩng đầu, cứ thế nhìn nhau.
Nhìn một lúc, tay tôi sờ được công tắc bên cạnh, bật đèn lên.
Tối om như vậy, hắn nhìn thấy biểu cảm của tôi kiểu gì?
Tôi ôm hắn, nhìn một lúc lại muốn khóc.
“Kỷ Kiêu, tôi nhớ cậu, sao cậu lại ch*t vậy, sau này tôi phải làm sao?”
Hắn vuốt sau đầu tôi, cúi xuống nhìn tôi: “Khi nào cậu nhớ tôi, tôi sẽ đến tìm cậu.”
“Tôi không tin, tôi tỉnh dậy là cậu biến mất rồi.”
Hắn đột nhiên khẽ cười: “Chỉ cần cậu ngủ, tôi sẽ đến tìm cậu, được không?”
“Cậu thề đi.”
Cậu giơ ba ngón tay lên: “Tôi thề.”
Tôi lải nhải nói rất nhiều với hắn, nói rằng tôi thích hắn đến mức nào.
Hắn nghe mà mặt càng lúc càng đỏ.
Nhìn hắn đỏ mặt, lòng ham muốn của tôi lại trỗi dậy.
“Cho tôi hôn một cái.” Nói rồi tôi chu môi tiến lại gần.
Kỷ Kiêu né đông né tây vẫn bị tôi cắn trúng.
“Reng reng reng.”
Chuông báo thức điện thoại của tôi vang lên.
Hỏng rồi, tôi sắp tỉnh, tỉnh rồi thì không gặp được Kỷ Kiêu nữa.
Tôi hoảng hốt kéo áo hắn: “Chuông báo thức reo rồi, tôi sắp tỉnh, phải làm sao?”
“Không sao, yên tâm đi, tối cậu ngủ tôi lại đến.” Hắn xoa đầu tôi, rồi hôn lên đỉnh đầu tôi một cái.
“Cậu nhất định phải đến đấy, không thì tôi đến m/ộ cậu nhảy nhót.”
Hắn bị tôi chọc cười: “Được.”
Giây tiếp theo, tôi tỉnh lại.
Chương 2
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook