BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

1

27/08/2026 23:31

Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt.

Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt x/ấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng.

Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi.

Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện.

Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại.

Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống.

“Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”

Tôi tuy chỉ là beta, nhưng xuất thân từ một gia đình hào môn, lại còn là con một nên từ nhỏ đã được cha mẹ nâng niu như châu như ngọc, gần như muốn gì được nấy. Bởi vậy tính tôi vừa kiêu vừa yếu ớt, cũng đặc biệt khó chiều.

Về sau gia đình đột ngột phá sản, cha mẹ gặp t/ai n/ạn, toàn bộ tài sản bị phong tỏa. Khi đó tôi mới mười tám tuổi, một tiểu thiếu gia từ bé đến lớn chưa từng phải tự lo chuyện cơm áo, trong lúc hoảng lo/ạn bỏ trốn còn suýt bị b/án vào một đường dây đen tối.

Trong lúc chạy trốn, tôi xui xẻo bị người ta bắt xuống hạ thành, cuối cùng lại được Bạo Ý Hành, khi ấy vẫn chỉ là một tên l/ưu ma/nh vô công rồi nghề, c/ứu về.

Tôi ở hạ thành với anh một thời gian. Sau này Bạo Ý Hành ki/ếm được tiền, liền đưa tôi trở lại thượng thành.

Bây giờ anh đã trở thành một nhân vật có chút tiếng tăm trong giới tài phiệt thượng thành, nhưng cho dù đã đổi đời đến mức nào, những thói x/ấu ăn sâu vào xươ/ng vẫn chẳng sửa được bao nhiêu.

Hôm ấy anh vừa đi xã giao về, trên người nồng nặc mùi rư/ợu, vậy mà chẳng thèm quan tâm trong nhà còn có người làm và vệ sĩ hay không, vừa bước vào phòng khách đã một tay nhấc bổng tôi lên.

Bạo Ý Hành vốn cao lớn vạm vỡ, nhìn qua chẳng khác nào một tên thổ phỉ khoác vest. Sắc mặt tôi lập tức thay đổi, vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận, dùng sức đ/ập vai anh.

“Anh phát đi/ên cái gì vậy? Thả tôi xuống! Mau thả tôi xuống!”

Người làm và vệ sĩ xung quanh cực kỳ biết điều, gần như vừa nhìn thấy động tác của anh đã lập tức lặng lẽ rút khỏi phòng khách.

Nhưng càng như vậy tôi càng cảm thấy mất mặt.

Tôi tuy chẳng phải kiểu thiếu gia lúc nào cũng khư khư giữ lễ nghi, nhưng từ nhỏ đã lớn lên ở thượng thành, xuất thân cũng không thấp, trong xươ/ng vẫn có một phần cực kỳ coi trọng thể diện. Cho dù tính tình có kiêu căng đến đâu, tôi vẫn biết những chuyện gì nên làm trước mặt người khác, những chuyện gì chỉ nên xảy ra khi hai người ở riêng.

Bạo Ý Hành lại hoàn toàn chẳng để tâm.

Anh luôn thích ôm tôi là ôm, muốn hôn thì hôn, dường như chỉ cần anh vui là được, chẳng cần quan tâm tôi có x/ấu hổ hay không. Mỗi lần như vậy, tôi đều không tránh khỏi cảm thấy mình giống một món đồ chơi nhỏ thuộc về anh, chẳng cần được tôn trọng.

Mà lòng tự trọng của tôi lại cao đến đáng gh/ét.

Lúc này lại ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá và rư/ợu trên người anh, sự bực bội vốn đã tích từ trước lập tức trào lên, mắt tôi nóng lên rất nhanh, nước mắt cũng chẳng báo trước mà rơi xuống.

Thấy tôi giãy giụa dữ quá, Bạo Ý Hành lúc này mới chịu đặt tôi xuống sofa.

Anh nhíu mày, giọng điệu cũng không vui.

“Lại làm sao nữa?”

Con người Bạo Ý Hành vốn chẳng phải loại ôn tồn nho nhã, biết tôi chê mình, trong lòng rõ ràng cũng đang cố nén gi/ận.

“Ôm một cái, hôn một cái thì có làm sao? Em vốn là beta của tôi, ở bên nhau bao nhiêu năm rồi, chẳng phải vẫn được tôi hầu hạ đến ngoan ngoãn sao?”

Nghe xong, tôi càng tức.

Thật ra có đôi lúc tôi cũng biết mình rất bướng. Có chuyện gì không chịu nói thẳng, cứ muốn anh tự hiểu, tự đoán, tự nhớ. Mâu thuẫn cứ thế tích lại từng chút một, tới một lúc nào đó sẽ đột nhiên bùng n/ổ.

“Tại người anh toàn mùi rư/ợu.”

Tôi đứng dậy, sắc mặt hơi trắng, giọng cũng có chút run vì gi/ận.

“Có khi nào tôi không cho anh ôm, không cho anh hôn? Nhưng người anh hôi thế này, bảo tôi hôn thế nào được?”

Tôi thừa nhận Bạo Ý Hành thật sự rất đẹp trai.

Thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc, đường nét gương mặt sắc nét, kiểu ngoại hình ấy cho dù ném vào giới giải trí cũng đủ sức đứng trong hàng alpha hàng đầu.

Nhưng tôi vốn là một thiếu gia.

Ngày trước thì yếu ớt, bây giờ thì khó chiều.

Tôi chê anh thì làm sao?

Tôi chịu để anh hôn đã là phúc anh tu tám đời rồi, dựa vào đâu mà uống đầy rư/ợu, hút đầy t.h.u.ố.c rồi còn muốn dùng cái miệng toàn mùi t.h.u.ố.c lá với rư/ợu ấy đến hôn tôi?

Tối nay Bạo Ý Hành quả thật uống hơi nhiều.

Rư/ợu vào rồi, những suy nghĩ hỗn xược bình thường còn biết kiềm chế cũng dần trồi lên.

Danh sách chương

1 chương
1
27/08/2026 23:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu