Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Lại Muốn Làm Cha Đứa Bé

Tần Phấn đặt đũa xuống.

Mặt đầy kinh ngạc.

“Cậu chưa yêu Bùi Triệt à?”

“Tôi với hắn?”

Tôi như nghe được chuyện cười.

Ngửa mặt cười hai tiếng.

“Chúng tôi là tình bạn trong sáng.”

“Với lại Bùi Triệt là trai thẳng.”

“Đúng đúng đúng, các cậu là ‘môi’ hữu nghị.”

Tần Phấn không tin.

Vừa ăn vừa nói.

“Theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi, Bùi Triệt chắc chắn có ý với cậu.”

“Mỗi lần hắn thấy tôi đi cùng cậu.”

“Chỉ thiếu nước đến tuyên bố chủ quyền.”

Cuối cùng hắn quay sang tôi.

Kết luận.

“Nếu hắn không thích cậu, tôi livestream trồng chuối ăn c*t.”

Tôi nhìn qua hắn.

Nhìn về phía sau hắn.

Chậm rãi nói.

“Đừng livestream nữa, giờ ăn luôn đi.”

“Hả?”

Tần Phấn quay đầu nhìn theo.

Thấy Bùi Triệt đã về.

Đang ngồi ăn với một cô gái.

Vai kề vai.

Cử chỉ thân mật.

Cúi đầu trò chuyện.

Đúng là trai tài gái sắc.

Rất xứng đôi.

Tôi cũng không biết tại sao.

Nhìn cảnh đó lại thấy chói mắt vô cùng.

Trong lòng bốc lên một cơn lửa vô danh.

Tôi bưng khay cơm.

Bỏ lại Tần Phấn.

Đi đến ngồi trước mặt Bùi Triệt.

“Cậu về sao không nói với tôi trước?”

Bùi Triệt liếc Tần Phấn phía sau tôi.

Sắc mặt lạnh nhạt.

Không trả lời tôi.

Chỉ thấp giọng hỏi cô gái bên cạnh.

“Ăn xong chưa?”

“Giáo sư đang giục.”

Cô gái nhìn tôi rồi nhìn hắn.

Chần chừ đứng dậy.

“Đi thôi.”

Thấy Bùi Triệt đi ngang qua tôi mà không dừng lại.

Một cảm giác tủi thân vô cớ tràn lên.

Trong khoảnh khắc lướt qua nhau.

Tôi đưa tay nắm cổ tay hắn.

“Bùi Triệt, cậu có ý gì?”

Giọng tôi khẽ run.

Bùi Triệt dừng bước.

Quay lưng lại, hơi nghiêng đầu.

“Ý gì là ý gì?”

“Hàng xóm.”

Lời ngày đó cuối cùng như boomerang.

Đâm thẳng vào tôi.

Tôi theo bản năng buông tay.

Trong tim truyền đến cơn đ/au âm ỉ.

Như có tảng đ/á đ/è nặng.

Khó thở.

Không biết từ lúc nào.

Tần Phấn đã ngồi xuống bên cạnh tôi.

Cùng nhìn bóng lưng Bùi Triệt rời đi.

Thở dài.

“Xong rồi, Thư tử.”

“Cậu yêu người ta rồi.”

Tôi hoảng hốt bỏ chạy.

Suốt mấy ngày sau.

Câu nói đó vẫn vang bên tai.

Quấy nhiễu tâm trí tôi.

Tôi sẽ yêu Bùi Triệt sao?

Yêu một kẻ th/ù từ nhỏ đã gh/ét.

Còn là cùng giới.

Trước đây.

Chỉ cần nghĩ đến việc có đàn ông thích mình.

Tôi đã thấy gh/ê t/ởm.

Nhưng bây giờ.

Nếu người đó là Bùi Triệt.

Hình như cũng không đến mức không chấp nhận.

Trên bàn ăn.

Tôi thất thần gắp cơm trong bát mình.

Càng nghĩ càng bực.

Mẹ tôi tò mò.

“Dạo này sao không thấy Tiểu Triệt?”

Bà dùng khuỷu tay chạm tôi.

“Con cãi nhau với Tiểu Triệt à?”

Tôi chột dạ né tránh.

“Không có.”

Mẹ tôi suy nghĩ.

“Cũng đúng, Tiểu Triệt từ nhỏ đã nhường con.”

“Dù hai đứa có mâu thuẫn cũng không đến mức vậy.”

Bùi Triệt, Bùi Triệt.

Sao cảm giác đâu đâu cũng là hắn.

Tôi bực bội đặt bát xuống, mang giày ra ngoài.

“Con ăn xong rồi.”

Sau đó quấn ch/ặt áo khoác, bước vào màn đêm.

Cho đến khi vào quán bar.

Bị âm nhạc kim loại nặng bao phủ.

Tôi mới cảm thấy trong lòng không còn trống rỗng đến khó chịu nữa.

Tìm một góc ngồi xuống.

Gọi rư/ợu cho mình.

Uống hết ly này đến ly khác.

Trong cơn mơ hồ.

Tôi hình như thấy Bùi Triệt đứng trước mặt.

Mặt xanh mét, sắc mặt khó coi.

“Bùi Triệt…”

Tôi đưa tay muốn kéo hắn.

“Tôi say rồi sao, lại nhìn thấy cậu ở đây.”

“Sao cậu không để ý tôi?”

Tôi ngẩng đầu.

Mặt đầy tủi thân nhìn hắn.

“Đã nói sẽ làm cha của con tôi.”

“Kết quả nói không để ý là không để ý.”

“Bùi Triệt, đồ x/ấu xa.”

Đầu óc tôi đã thành một mớ hồ.

Căn bản không biết mình đang làm gì.

Chỉ là theo bản năng tủi thân.

Chỉ thấy người kia chậm rãi ngồi xổm xuống.

Bàn tay lạnh chạm lên má tôi.

Tôi tham lam cọ cọ.

Yết hầu hắn khẽ động.

Giọng khàn khàn.

“Nam Thư.”

“Tôi là ai?”

Tôi nhìn hắn khó hiểu.

Chỉ thấy người này chắc bị ngốc rồi.

Đến bản thân là ai cũng không biết.

“Cậu là Bùi Triệt mà.”

Dừng một chút.

Giọng tôi nâng cao.

“Bùi Triệt của tôi.”

Đầy đắc ý.

Hắn đỡ đầu tôi.

Ánh mắt dịu dàng.

Nhìn tôi chăm chú.

Tình ý sâu đậm trong mắt không che giấu chút nào.

Như sóng biển cuồn cuộn.

Giọng nói trầm thấp mê hoặc.

“Ừ, tôi là của em.”

Sau đó cụp mắt.

Khóe môi mang theo một tia cười khổ.

“Chỉ khi em say mới cho tôi lại gần.”

Tôi không nghe rõ hắn nói gì.

Chỉ dựa vào người hắn.

Miệng lẩm bẩm.

“Bùi Triệt, cậu có phải thích người khác rồi không?”

“Hôm đó cậu không để ý tôi, tôi khó chịu lắm.”

Nói xong.

Tôi ngã vào lòng hắn.

Tựa đầu lên vai hắn ngủ thiếp đi.

Không nghe thấy Bùi Triệt ôm lấy eo tôi.

Môi ghé sát vành tai đã nhuốm mùi rư/ợu của tôi.

Thì thầm.

“Không có ai khác.”

“Chỉ có em.”

“Từ khi tôi hiểu thế nào là chiếm hữu.”

“Tôi đã biết tình cảm của mình bắt đầu từ lúc nào rồi.”

“Cho nên khi em nói em mang th/ai.”

“Tôi biết đó chỉ là trò đùa của em.”

“Nhưng tôi lại thấy đó là cơ hội để đến gần em.”

“Nam Thư, tôi yêu em.”

Ngày hôm sau.

Tôi ôm cái đầu đ/au vì s/ay rư/ợu, ngồi dậy trên giường.

Phát hiện mình lại ngủ ở nhà.

Mở cửa đi ra.

Mẹ tôi đang bày bát đũa.

Đầu tôi đ/au nhức, tựa vào khung cửa.

“Tối qua con về bằng cách nào?”

Mẹ tôi liếc tôi một cái.

“Còn ai nữa, đương nhiên là Tiểu Triệt.”

Giọng không vui.

“Con có thể học người ta một chút không?”

“Còn trẻ mà không chịu học hành, lại đi bar uống rư/ợu.”

“Nếu không phải Tiểu Triệt đưa con về, con xem mẹ có cho con vào nhà không.”

Đầu tôi càng đ/au hơn.

Những mảnh ký ức rời rạc tối qua hiện lên.

Hóa ra tối qua Bùi Triệt thật sự đã xuất hiện.

Chỉ là tôi không nhớ mình đã nói gì.

Cho đến khi đến trường.

Tôi vẫn cố nhớ lại chuyện tối qua.

Lại thấy trong sân trường.

Hai người chậm rãi đi tới.

Danh sách chương

3 chương
5
10/05/2026 17:47
0
4
10/05/2026 17:47
0
3
10/05/2026 17:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu