Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Thương nhớ vô cùng
- Chương 9
Anh đang ôm chú thỏ bông, cố giấu mặt sau thân hình nó.
Bùi Thương gi/ận dữ và lo lắng bùng lên: "Anh chạy đi đâu? Không biết như thế rất nguy hiểm sao? Hả? Hôm nay anh mà chạy xa nữa, em biết đi đâu tìm?"
Kỷ Vọng ngẩng đầu.
Bùi Thương mới thấy khuôn mặt đầy nước mắt.
"Anh... xin lỗi... làm phiền em..."
Nói không xót xa là giả dối.
Bùi Thương sống bao năm, lần đầu thấy người khóc mà tim gan quặn thắt.
Rõ ràng chỉ là người xa lạ không m/áu mủ, trí tuệ thấp, hơn cậu hai tuổi...
Lại khiến cậu hoảng lo/ạn không thôi.
Khiến cậu tiến không được, lùi không xong.
"Xin lỗi, lúc nãy em quá nóng gi/ận, em sai. Chúng ta nói chuyện tử tế, được không?"
Kỷ Vọng quay lưng, lại từ chối giao tiếp.
Bùi Thương nghiến răng, trước tiếng kinh ngạc của quản lý quán trà, bế thốc Kỷ Vọng lên, bước vững về bãi đỗ, nhét vào xe.
Trong không gian chật hẹp tối tăm, Kỷ Vọng không nhịn được, khóc thành tiếng, lại thấy x/ấu hổ, ch/ôn mặt vào gối ôm.
Bùi Thương kéo anh ra, nhìn thẳng: "Nói cho em biết, tại sao. Em làm gì không tốt, anh chỉ ra, em sửa."
Bùi Thương cảm thấy mình chưa từng chân thành thế.
Kỷ Vọng hờn dỗi quay đầu.
Bùi Thương lại vặn mặt anh lại.
Mấy lượt qua lại, Kỷ Vọng chịu không nổi, nói thật: "Em rất tốt..."
"Nhưng em... quá tốt."
"Anh là... đồ vô dụng..."
"Ai dạy anh câu này!" Bùi Thương gi/ật mình ngắt lời.
"Mẹ."
Kỷ Vọng nhớ một danh từ rất lâu, nói trơn tru càng khó, nếu là dạy miệng, vài lần không đủ.
Như lúc nãy Bùi Thương hứng lên dạy đọc "Louis Vuitton" trên biển hiệu, Kỷ Vọng mãi mới bật ra "Lui Vịt Tông" đã là cực hạn.
Có thể tưởng tượng...
Rõ ràng Tống Khánh là mẹ ruột Kỷ Vọng...
Bùi Thương trong lòng dấy lên ngọn lửa vô danh.
"Kỷ Vọng, anh nhìn em."
Ánh đèn vàng bãi đỗ khiến đôi mắt càng trong veo.
"Em không chê anh."
"Dù thế nào cũng không."
"Dù nghe rất kỳ lạ, thời gian chúng ta quen nhau chưa đủ để thành anh em."
"Có lẽ anh chưa hiểu, giữa người với người có một thứ tình cảm, dù không thể dùng cho qu/an h/ệ chúng ta, nhưng em thật sự cảm thấy..."
Ánh mắt Bùi Thương lướt qua đỉnh đầu tóc dày, lông mày thanh, lông mi cong, dừng ở đôi môi đỏ mọng.
"Em với anh, Bùi Thương với Kỷ Vọng, đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"Yêu... là gì?"
Bùi Thương kiên nhẫn giải thích: "Là, Bùi Thương sẽ chịu trách nhiệm với Kỷ Vọng."
"Dù chúng ta là qu/an h/ệ gì."
"Em thấy anh, muốn tiêu tiền cho anh."
"Muốn tốt với anh vô điều kiện."
Bùi Thương không nói dối khi không cần.
Nhưng câu này là thật.
Cậu không lừa Kỷ Vọng.
Rõ ràng chỉ là một buổi chiều se lạnh bình thường.
Hoa ven đường chưa kịp nở. Hơi thở mùa đông chưa tan hết.
Sắc màu thành phố chỉ còn nâu đất và xám.
Nhưng Bùi Thương trong văn phòng lạnh lẽo của cha - nơi cậu gh/ét nhất, nhìn thấy chàng trai ôm thỏ bông.
Một cơn gió thổi tan băng, mang đến mùa xuân của riêng Bùi Thương.
Dù là tình cảm gì... em kế với anh kế, bạn với bạn, hay gì khác.
Bùi Thương tự nhận không bốc đồng, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên đã cho phép Kỷ Vọng trở thành ngoại lệ.
"Anh cũng hiểu, anh chỉ còn em."
"Em cũng vậy."
"Em chỉ còn anh."
Kỷ Vọng lao vào lòng Bùi Thương, khóc nức nở.
"Anh gây... nhiều rắc rối..."
"Anh tưởng... em không cần anh."
Bùi Thương ôm anh vỗ về, tò mò: "Sao anh lại nghĩ thế?"
"Em không cho... anh sưởi ấm giường..."
Nghe thật cầm thú.
"Còn định lấy... chăn mới - anh tưởng em... chê anh! Không chịu... nằm chung!"
"Em đâu có chê, em sợ chật - thôi được," Bùi Thương hiếm hoi tự chê, "Về nhà em sẽ để anh nằm, được không? Em hứa."
Kỷ Vọng lập tức thỏa mãn.
Bùi Thương thấy mình kỳ lạ.
Trong đầu vang lên tiếng thì thầm -
Hôn Kỷ Vọng đi.
Trên trán đầy đặn ngọc ngà.
Thật nhẹ, thật khẽ.
Để lại nụ hôn mỏng như cánh ve.
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Chương 21
Chương 8
Chương 13
Chương 13
Chương 23
Bình luận
Bình luận Facebook