Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Trong bụng ngươi có mấy con giun, trẫm còn không biết sao?”
Ta vừa cười vừa thở, vội chui vào lòng hắn tránh.
“Đừng nghịch… eo ta sắp rời ra rồi!”
Hắn cuối cùng cũng dừng tay.
Bùi Ký Bạch cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán ta, lại kéo chăn cho kín.
“Ngủ đi.”
“Nếu ngươi thật sự có thể sinh cho trẫm một đứa trẻ, đến lúc ấy hãy nói chuyện thái tử.”
Ta chép miệng, lẩm bẩm:
“Nam nhân x/ấu xa lên thật chẳng chịu nổi.”
Hắn giả vờ tức gi/ận trừng ta.
Ta lập tức chui sâu vào chăn gấm, chỉ để lộ một đôi mắt.
“Thần biết tội.”
Ngày đầu đông, sau khi tan triều Bùi Ký Bạch triệu ta tới Nam Thư Phòng nghị sự.
Vừa bước vào, ngẩng đầu nhìn bóng nghiêng hắn đang cầm bút ngồi trước án, suy nghĩ trong đầu ta lập tức chạy xa.
Phải nói Bùi Ký Bạch quả thật rất có thiên phú.
Hai tháng qua, hắn đã học đủ thứ đến mức chỉ cần nhớ tới thôi eo ta đã âm ỉ mỏi.
Hắn vẫn cúi đầu phê tấu chương.
“Dạo gần đây tướng gia hình như không vui?”
Ta thở dài, sờ bụng.
Kỳ lạ thật.
Ta đã thừa ân không ít lần, sao đến giờ vẫn chẳng có động tĩnh?
“Lát nữa ở lại dùng bữa.”
Hắn đặt chu bút xuống.
“Trên bàn có bánh mây quế hoa ngươi thích ăn.”
Ta buồn bực cầm một miếng lên.
Mùi quế trước kia khiến ta ngày nhớ đêm mong, hôm nay vừa c.ắ.n một miếng, trong dạ dày bỗng cuộn lên cảm giác buồn nôn mãnh liệt.
Trước mặt vua không thể thất lễ.
Ta cố nén, muốn nuốt xuống.
Không ngờ cảm giác chua nơi cổ họng càng dữ dội.
Cuối cùng ta thật sự không chịu nổi, che miệng bắt đầu nôn khan.
Bùi Ký Bạch lập tức bỏ bút, bước tới.
“Sao vậy?”
Ta ngơ ngác ngẩng đầu.
Ngay sau đó, niềm vui khổng lồ đ/ập thẳng vào đầu.
“Ta nôn rồi…”
“Cuối cùng ta cũng nôn rồi!”
Bùi Ký Bạch lập tức truyền thái y.
Ta túm lấy cổ tay hắn, kích động đến toàn thân run lên.
Hắn chỉ đành giữ vai ta lại.
“Bình tĩnh chút, thái y còn chưa bắt mạch.”
“Chắc chắn là có rồi!”
Ta vui mừng nói:
“Dạo này ta lúc nào cũng buồn ngủ, đứng cũng có thể ngủ.”
Khóe miệng Bùi Ký Bạch gi/ật gi/ật.
“Đến mùa đông mèo còn thích ngủ, huống chi là người.”
“Nhưng tính khí ta cũng x/ấu đi.”
Ta bẻ ngón tay tính cho hắn nghe.
“Người ta đều nói người có t.h.a.i sẽ đa sầu đa cảm, chẳng phải tất cả đều khớp sao?”
Hắn bỗng cười, nụ cười rất có thâm ý.
Ta cảnh giác nheo mắt.
“Bệ hạ, trong lòng người đang m/ắng ta bình thường tính khí cũng x/ấu phải không?”
Hắn từ tốn đáp:
“Thích nghĩ lung tung như vậy, nói không chừng đúng là có rồi.”
Cơn nóng tính của ta lập tức sắp không đ/è nổi.
Bốn đời này tính tình ta còn chưa đủ ôn hòa sao?
Đổi thành người bình thường bị ba tên con ngốc của hắn liên tiếp g.i.ế.c ba lần, sau khi trọng sinh việc đầu tiên phải làm đáng lẽ là kéo cả chín tộc nhà họ Bùi ra xử một lượt.
Ta không làm.
Ta còn chạy tới giúp hắn sinh con.
Vậy mà hắn còn dám chê ta nóng tính?
Đúng lúc ta đang tức, thái y cuối cùng cũng tới.
Ba ngón tay đặt lên cổ tay ta.
Ta ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Qua một lúc lâu, thái y buông tay, cúi người.
“Bẩm bệ hạ, tướng gia không có gì đáng ngại. Chỉ là trời lạnh đổi mùa, tỳ vị thất điều, vị khí nghịch lên. Điều dưỡng vài ngày là khỏi.”
Ta ngẩn ra.
“Chỉ… chỉ vậy thôi?”
Thái y tưởng ta không tin, lập tức thẳng lưng.
“Tướng gia yên tâm, hạ quan hành y hơn ba mươi năm, tuyệt đối không chẩn sai.”
Ta quay lưng, nhét tay vào tay áo, không muốn nói lấy một lời.
Nghĩ lại bộ dạng vừa rồi mình kích động kinh thiên động địa, lòng đầy mong đợi một câu “hỉ mạch”, kết quả lại chỉ là trò cười.
Thái y thấy sắc mặt ta không đúng, sốt ruột xoa tay.
“Tướng gia, thật sự không có b/ệnh. Hạ quan tuyệt đối không chẩn nhầm…”
Bùi Ký Bạch nén cười, phất tay với thái y.
Thái y như được đại xá, xách hòm t.h.u.ố.c chạy biến.
Trong phòng lại yên tĩnh.
“Thừa tướng?”
Bùi Ký Bạch thong thả lên tiếng.
Ta không thèm để ý.
Hắn ghé tới nhìn mặt ta.
“Sao, gi/ận rồi?”
Ta nhịn nửa ngày, cuối cùng không nhịn nổi, quay đầu trừng hắn.
“Bệ hạ, rốt cuộc người có được không?”
Hắn ngẩn ra.
“Cái gì được hay không?”
“Còn có thể là cái gì!”
Ta tức đến gần khóc.
“Người vất vả suốt hơn hai tháng, ta đến cái bóng của con cũng chẳng thấy. Rốt cuộc người…”
Chưa nói xong, Bùi Ký Bạch bỗng bật cười.
Nụ cười mang theo chút nghiến răng.
“Có được hay không?”
Hắn lập tức bế ngang ta lên.
Chân ta vừa rời đất đã hoảng hốt kêu:
“Bùi Ký Bạch!”
Hắn đặt ta lên nhuyễn tháp, cúi người áp xuống.
“Thừa tướng cứ kiểm tra cho thật kỹ.”
Hắn ghé sát bên tai, giọng vừa thấp vừa nóng.
“Lần này trẫm hứa cho ngươi kiểm tra thật rõ.”
Ta còn chưa kịp nói “chờ đã”, lời đã bị hắn chặn lại.
Ngày ấy hoàn toàn khác mọi lần.
Ba chữ “có được không” dường như chọc trúng vảy ngược của hắn, khiến người này nhất quyết phải chứng minh cho thật rõ ràng.
Ban đầu ta còn có thể khàn giọng m/ắng hắn vài câu.
Về sau đến m/ắng cũng chẳng rõ lời, chỉ còn biết khóc.
“Bệ hạ… thần sai rồi…”
Giọng hắn khàn đến không ra hình dạng.
“Muộn rồi.”
Ta khóc đến không thở nổi.
Lần đầu tiên thật lòng cảm thấy bản thân đúng là sống chán.
Sau hôm ấy, ta không dám nói linh tinh nữa.
Dù sao Bùi Ký Bạch vẫn còn ba năm tuổi thọ.
Ta chỉ cần tính đúng thời gian, sinh được hoàng tự trước khi hắn băng hà là được.
Nhưng ta nào dám lơ là.
Hễ có thời gian rảnh, ta và hắn đều duy trì thói quen “ba ngày một liệu trình, mỗi liệu trình bốn lần”, sấm đ.á.n.h không đổi, mưa gió không ngừng.
Chương 14
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 32
Chương 40
Chương 15
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook