Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Buổi tối, như thường lệ, tôi xách mấy chiếc túi từ trung tâm m/ua sắm trở về, tắm rửa xong liền nằm vật xuống giường.
Có lẽ vì buổi chiều uống quá nhiều cà phê, cơ thể tôi mệt mỏi nhưng tinh thần lại tỉnh táo khác thường, nằm trên giường hồi lâu vẫn không ngủ được.
Một giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng cửa mở khe khẽ.
Lập tức tóc gáy dựng đứng, cả người cứng đờ trên giường, không dám động đậy.
Tiếng bước chân từ xa dần tiến lại gần.
Nhờ ánh sáng mờ nhạt len qua khe rèm, tôi nhìn rõ gương mặt người kia.
Là Giản Ly.
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi hơi hạ xuống, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy kỳ quái.
Giản Ly đến đây muộn như vậy để làm gì?
Không phải vì tôi tiêu quá nhiều tiền đấy chứ?
Động tác của Giản Ly rất nhẹ.
Anh vén một góc chăn lên, từ phía sau ôm lấy tôi, trong miệng còn phát ra một tiếng thở dài khe khẽ.
Lúc này tôi vô cùng may mắn vì mình là Beta.
Nếu là Omega, e rằng từ lâu đã bị pheromone của Giản Ly ảnh hưởng, để lộ chuyện mình đang giả vờ ngủ. Còn chuyện sau đó sẽ xảy ra gì thì dùng ngón chân cũng nghĩ ra được.
Tôi vốn tưởng đến đây là xong.
Nhưng Giản Ly chẳng thành thật được bao lâu, anh bắt đầu nhẹ tay kéo áo ngủ của tôi.
Chỉ kéo thôi vẫn chưa đủ, Giản Ly còn cởi từng chiếc cúc áo.
Đợi đến khi chẳng còn gì vướng víu, Giản Ly mới giữ lấy vai tôi, cứng rắn xoay người tôi sang một tư thế ngủ khác, mặc cho tôi cứng đờ như một khúc gỗ.
Sau đó Giản Ly chui vào trong chăn...
Tôi: "......"
Mẹ nó, bi/ến th/ái à...
13
Sau khi phát hiện mình mang th/ai, tôi từng nghĩ cuối cùng mình cũng có thể sống những ngày tháng bình yên.
Đúng là mơ tưởng hão huyền.
Giản Ly còn "ham muốn" hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Ban đầu anh chỉ gây khó dễ cho tôi vào ban đêm, tôi nghĩ cố chịu đựng một chút rồi sẽ qua.
Nhưng lâu dần, đến lúc ăn cơm Giản Ly cũng không chịu buông tha tôi.
Tôi nhìn chiếc thìa được đưa tới tận miệng, trong lòng có chút kháng cự, cố gắng vùng ra khỏi vòng tay Giản Ly.
Nhưng tôi càng giãy giụa, Giản Ly lại càng ôm ch/ặt hơn.
Sau đó, tôi nhạy bén nhận ra một điều bất thường, lập tức không dám động đậy nữa.
"Em cứ thử động tiếp xem."
Vành tai Giản Ly đỏ lên, hơi thở cũng trở nên khác thường, ánh mắt nhìn chằm chằm khiến toàn thân tôi tê dại.
Không thể kéo dài thêm nữa.
Phải mau chóng chạy thôi...
14
Tôi bắt đầu để ý thời gian làm việc của Giản Ly.
Mỗi ngày từ chín giờ đến mười hai giờ sau bữa sáng là lúc Giản Ly bận rộn nhất. Khoảng thời gian đó, anh sẽ ở lì trong phòng sách.
Tên quản gia nhiều chuyện kia cũng sẽ không lên lầu làm phiền vào lúc này.
Còn từ mười giờ đến mười hai giờ, các dì giúp việc trong biệt thự về cơ bản đều ở dưới bếp chuẩn bị cơm trưa.
Sau khi tính toán thời gian thật kỹ, tôi bí mật liên lạc với cậu, chuẩn bị bỏ trốn vào thứ Ba tuần sau.
Ngày bỏ trốn, tôi đeo trên người đống đồ xa xỉ đã m/ua, bám lấy lan can ban công tầng hai rồi nhảy xuống.
Tránh được camera giám sát trên đường, tôi lao thẳng vào chiếc xe ba bánh cũ kỹ đang đậu bên ngoài khu biệt thự.
Cậu nhìn thấy tôi, lập tức ném điếu th/uốc trên tay xuống, vặn tay lái rồi phóng xe đi.
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Vì vậy, sau khi bỏ trốn, tôi không chọn chạy đến thành phố khác.
Mà tìm một vùng quê trên núi để lánh tạm.
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 18
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook