Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【Tôi hóng quá, chuẩn bị l.i.ế.m màn hình đây.】
【Hahaha, không chỉ có "cúc nhỏ" đâu, còn phải ăn cả "chuối" nữa cơ.】
【Lời thô ý thật, nhưng mà mấy lầu trên nói năng thô bỉ quá nha?】
Tôi bị dòng bình luận đầu tiên làm cho chột dạ, theo bản năng muốn đưa tay lên sờ chóp mũi. Nhưng tay còn chưa kịp chạm tới đã bị Thời Yến chặn lại giữa chừng. Nhìn thấy chút ẩm ướt trên đầu ngón tay anh ta, tim tôi bỗng dưng hẫng một nhịp.
Giây tiếp theo, tầm mắt tối sầm lại, sau một trận trời đất quay cuồ/ng, tôi bị anh ta ấn ch/ặt lên những thanh nan lồng sắt lạnh lẽo. Quần dài bị kéo xuống dứt khoát, bàn tay đầy vết chai do cầm s.ú.n.g vuốt qua hình xăm trên đùi tôi, "A Dã, tôi đã từng nói với em chưa? Không được phép nói dối trước mặt tôi."
【Xong đời rồi! Lần này anh Cả nổi trận lôi đình thật rồi.】
【Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, tâm can bảo bối âm thầm bảo vệ bấy lâu nay, trên người lại mang theo dấu ấn vĩnh viễn không thể xóa nhòa của người đàn ông khác, hỏi xem có ai mà không phát đi/ên cho được?】
【Đúng thế, anh Cả hy sinh vì tiểu thiếu gia nhiều như vậy, dựa vào đâu mà không được ngồi vào bàn ăn thịt?】
【Anh Cả đừng nói nhiều nữa, tới luôn đi! Tôi thấy uất ức thay cho anh.】
Đống bình luận dày đặc làm tâm trí tôi rối bời, mãi một lúc sau mới sực tỉnh mà vùng vẫy. Kèm theo một tiếng hừ nhẹ của Thời Yến, tôi đột nhiên khựng lại, cứng đờ tại chỗ.
Hơi thở nóng bỏng phả vào sau tai, dọc theo cổ tôi mà trượt xuống từng chút một, những ngón tay thô ráp luồn vào trong vạt áo sơ mi. Tôi hoảng thật rồi. Anh ta không định làm thật đấy chứ? Chẳng thèm cho tôi chút thời gian thích nghi mà đã định "cường thủ hào đoạt" luôn rồi sao?
Tôi biết anh ta bá đạo, nhưng không ngờ lại bá đạo đến mức này! Dù anh ta trông cũng không tệ, nhưng tiến triển thế này có phải hơi nhanh quá không? Mà khoan, trọng điểm hiện giờ có phải là chuyện đó đâu!
Cùng lúc đó, trên màn hình bình luận đã bắt đầu bàn tán xem lát nữa nên dùng "đồ chơi" nào trước. Tôi bị những cách chơi "rành rọt" kia dọa cho run lẩy bẩy, suýt chút nữa thì bật khóc thành tiếng.
Đột nhiên, Thời Yến dừng động tác, nhanh nhẹn kéo quần lên cho tôi, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Em không nghĩ là tôi định làm gì em đấy chứ?"
"Yên tâm, tôi không có hứng thú với đàn ông, lại càng không có hứng thú với em." Câu nói này nghe như thể tôi đang mong đợi điều gì đó từ anh ta vậy!
【Anh Cả à, anh sẽ phải trả giá vì câu nói ngày hôm nay đấy!】
【Hay lắm, con đường theo đuổi vợ đằng đẵng lại có thêm một viên mãnh tướng gia nhập.】
【Cái gã 'công' trước đây nói câu này giờ vẫn chưa theo đuổi được vợ đâu.】
Tôi mím môi, cài cúc áo sơ mi đến tận nấc cao nhất: "Vậy anh bắt tôi đến đây làm gì?"
Anh ta gảy nhẹ tàn th/uốc, đôi mắt đen sâu thẳm khóa ch/ặt lấy tôi: "Còn nhớ ngày đầu tiên được gia chủ đưa về nhà cũ, câu đầu tiên ông ta nói là gì không?"
Hai nắm đ.ấ.m bên hông siết ch/ặt, tôi cúi đầu: "Không được động tình."
9.
Anh ta lại hỏi: "Em làm được không?"
"Không làm được."
"Ph/ạt thế nào?"
Tôi hít sâu một hơi: "Hai trăm roj mây, trục xuất khỏi nhà họ Thời."
Anh ta liếc nhìn tôi, trong mắt mang theo một tia dò xét thâm trầm: "Hối h/ận không?"
Cho đến khi điếu t.h.u.ố.c ch/áy tàn, tôi vẫn không nói lời nào.
"Thích cậu ta đến thế sao?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng, anh ta đã phẩy tay ra hiệu cho tôi rời đi, "Thôi bỏ đi, em đừng nói nữa, đi đi."
【Anh Cả không nhịn được mà hết lần này đến lần khác thử lòng, nhưng lại chẳng dám nghe câu trả lời.】
【Tình yêu thầm kín nhẫn nhịn này, thực sự quá chân tình rồi.】
【Tiểu thiếu gia cậu mau theo anh ta đi, anh Cả thích cậu từ lâu lắm rồi, chẳng phải tốt hơn cái gã 'chân giò heo' Cừu Xuyên kia sao.?】
Nhìn đống bình luận thật giả lẫn lộn, lòng tôi bỗng thấy hụt hẫng lạ kỳ. Nhưng còn chưa kịp buồn bã, tôi đã bị ai đó đ.á.n.h ngất rồi bắt đi. Khi mở mắt ra lần nữa, hai tay tôi đã bị trói ch/ặt, dưới chân là sóng biển cuồn cuộn.
"Tiểu thiếu gia, đã lâu không gặp."
Tôi lắc lắc cái đầu choáng váng, nhìn hồi lâu vẫn không nhận ra là ai, "Ông là ai?"
Đối phương nghe xong liền nổi trận lôi đình, vung tay t/át tôi một cái nảy lửa, "Nhìn thấy con mắt này của tao không? Là do mày làm m/ù đấy!"
Nhìn vào hốc mắt trống rỗng của gã, trong n/ão tôi kịp thời xẹt qua vài mảnh ký ức.
Năm năm trước, nhà họ Thời từng xảy ra một cuộc nội chiến. Lão Cửu, thuộc hạ thân tín nhất của Thời Ngọc Sơn đã phản bội, cấu kết với bên ngoài gài bẫy ông ta. Nếu không phải tôi nhận được tin sớm, dẫn người đến kịp lúc thì nhà họ Thời đã đổi chủ từ lâu rồi.
Thời Ngọc Sơn xưa nay vốn tàn đ/ộc, tuyệt đối không để lại mầm mống sống sót. Sao gã này lại đột nhiên xuất hiện, còn b/ắt c/óc tôi?
"Ai phái ông tới?"
Gã hừ lạnh một tiếng, hung tợn túm tóc tôi gi/ật ngược ra sau: "Bây giờ kẻ muốn lấy mạng mày nhiều như thế, mày quan tâm là ai làm gì?"
"Mày chỉ cần biết rằng, hôm nay chính là ngày giỗ của mày!"
Giây tiếp theo, cửa khoang thuyền đột ngột bị đạp văng. Thời Yến sải bước đi vào, theo sau là Thời Cẩn và Cừu Xuyên.
"Chú Cửu, ông đang làm cái gì vậy?"
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook