Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Tôi vội vàng túm lấy bạn trai, dồn dập hỏi: "Hộp sữa này ở đâu ra?"
Anh nhìn chằm chằm vào b.úi tóc kia, run lẩy bẩy đáp: "Anh vừa tắm bên khu nam, nghe thấy có tiếng ai đó hỏi có uống sữa không."
"Anh không nghĩ ngợi gì, liền đồng ý. Lúc ra ngoài, mở tủ đồ ra đã thấy hộp sữa này ở bên trong rồi."
"Anh thấy bao bì còn nguyên, không bị hở nên mới mang cho em uống."
Tôi gi/ận đến mức thở không ra hơi: "Loại sữa lai lịch bất minh mà anh cũng dám đưa cho em uống hả?!"
Vậy mà anh còn tỏ vẻ ủy khuất: "Anh cũng vì nghĩ đến em thôi, bản thân anh còn chẳng nỡ uống. Anh mang sữa cho em cũng là sai sao?"
Tôi thật sự cạn lời. Bình thường tôi đã thấy lạ, Lý Lợi vốn là kẻ keo kiệt bủn xỉn, uống nước dừa còn tranh hút của tôi, sao hôm nay lại đột nhiên hào phóng tặng sữa?
Nhà tắm của trường tôi là kiểu nhà tắm công cộng, nằm riêng biệt trong một tòa nhà. Khu nam bên trái, khu nữ bên phải, chung nhau một không gian để sấy tóc. Khu nhà tắm cách ký túc xá một quãng khá xa. Những lúc tôi và Lý Lợi cùng trống tiết, cả hai thường hẹn nhau đi tắm. Thông thường anh tắm nhanh hơn, sau khi xong xuôi sẽ đứng đợi tôi ở cửa. Hôm nay tôi vừa mặc đồ xong bước ra đã thấy anh cầm hộp sữa đợi sẵn. Cứ tưởng anh đổi tính đổi nết, ai ngờ là do ham đồ rẻ, chiếm chút tiện nghi của người ta.
Cơn gi/ận bốc lên, tôi m/ắng thẳng mặt: "Anh có vấn đề gì về đầu óc không đấy?"
2.
Tôi muốn đi xem camera giám sát, nhưng khu vực nhà tắm và phòng thay đồ chắc chắn không bao giờ lắp camera.
Bạn trai tôi khuyên: "Thôi bỏ đi, cũng chưa xảy ra chuyện gì mà."
Tôi lườm anh ta một cái: "Anh đương nhiên là không sao rồi, anh có uống đâu."
"Kinh t/ởm quá, em phải đi báo cảnh sát!"
Thế nhưng, vừa bước ra khỏi nhà tắm, hộp sữa trong tay tôi đột nhiên biến lại thành một cốc sữa bình thường. Không còn tóc, không còn nước t.ử thi, cũng chẳng còn cái mùi tanh tưởi quái lạ kia nữa.
Tôi và Lý Lợi sững sờ nhìn nhau, không tin vào mắt mình mà dụi mắt mấy lần, xem đi xem lại. Đó vẫn chỉ là một hộp sữa bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Lý Lợi trợn tròn mắt: "Chuyện này là thế nào?"
"Chúng ta... chúng ta gặp m/a rồi sao?" Giọng anh bắt đầu r/un r/ẩy.
Nhìn tình cảnh trước mắt, tôi chợt nhớ lại giọng nói đã hỏi mình có uống sữa không khi đang tắm lúc nãy. Nhà tắm công cộng của trường chỉ có vách ngăn, không có cửa. Khi ấy tôi đang gội đầu, bọt xà phòng bết vào mắt, chẳng nhìn thấy gì rõ ràng.
Đột nhiên, có người ở ngăn bên cạnh gõ vào vách tường. Tôi cứ ngỡ là bạn nữ nào đó sang mượn dầu gội nên liền gạt thẻ nước, lắng tai nghe. Những chuyện như quên đồ tắm rồi mượn người bên cạnh là chuyện thường tình nên tôi không mảy may nghi ngờ.
Chỉ là không ngờ, ngay khoảnh khắc sau, một giọng nói u uất vang lên: "Bạn có uống sữa không?"
"?" Tôi tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại: "Bạn nói gì cơ?"
"Bạn có uống sữa không?" Giọng nói đó tiếp tục lặp lại, âm điệu lạnh lẽo rợn tóc gáy.
Ai đời lại đi hỏi người lạ xem có uống sữa không ngay trong lúc tắm? Thấy thật vô lý nên tôi đã từ chối theo bản năng: "Không, cảm ơn nhé."
Nghe xong, tiếng người kia vụt tắt lịm. Lúc đó tôi cũng chẳng để tâm, tắm xong là quên bẵng đi. Bây giờ nghĩ lại, giọng nói đó chẳng lẽ chính là thứ mà Lý Lợi đã nghe thấy?
Nếu cả hai chúng tôi đều nghe thấy, liệu có ai khác cũng gặp phải chuyện này không?
Nghĩ đoạn, tôi rút điện thoại ra, đăng một bài lên trang confession của trường: [Nhà tắm trường mình có phải từng có chuyện tâm linh không ạ?]
[Em và bạn trai đều nghe thấy có 'thứ gì đó' trong nhà tắm tặng sữa, sữa này mà uống vào có sao không mọi người?]
[Ai từng gặp chuyện tương tự thì kết bạn với em nhé.]
Tôi đính kèm tài khoản cá nhân của mình ở phía dưới bài viết.
3.
Bài đăng vừa lên đã lác đ/á/c có vài người bình luận: [Up nhầm chỗ à chủ thớt? Đây đâu phải trang linh dị?]
[C.h.ế.t cười, m/a cỏ gì mà lại đi ship sữa, chắc nhân viên hãng sữa nào bị ép KPI đến phát đi/ên rồi à?]
[Chủ thớt cũng ham ăn quá cơ, đồ không rõ ng/uồn gốc mà cũng dám uống.]
...
Đa số đều là những bình luận mang tính tò mò hoặc giễu cợt, chẳng có thông tin gì hữu ích. Trong phút chốc, tôi bắt đầu tự nghi ngờ rằng tất cả chỉ là ảo giác của mình và bạn trai.
Nhưng ngay sau đó, điện thoại tôi rung lên hai hồi chuông. Đó là tin nhắn từ Trâu Sam, bạn cùng phòng của tôi: [Cậu cũng gặp 'thứ đó' trong nhà tắm rồi à?]
Tôi kinh hãi: [Chẳng lẽ cậu cũng...]
Phía bên kia hiện trạng thái "đang nhập tin nhắn" rất lâu, rồi mới hồi đáp: [Cậu về ký túc xá đi, mình đợi cậu ở đây.]
Tôi và Lý Lợi nhìn nhau. Anh ta nuốt nước bọt, không hiểu sao ánh mắt lại tỏ vẻ né tránh, lấp lửng: "Có chuyện gì mà anh không được nghe à?"
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn: "Làm sao em biết được? Cậu ấy bảo em về thì em về gặp thôi. Anh đang lo lắng cái gì thế?"
Thấy tôi hỏi ngược lại, Lý Lợi bỗng nhiên bối rối, vội vàng xua tay: "Không có gì, anh chỉ tò mò sao cô ấy cũng gặp m/a thôi."
Nói đoạn, như sợ tôi hỏi thêm, anh vội vã chạy biến: "Vậy anh về ký túc xá nam trước đây, có chuyện gì thì gọi cho anh nhé!"
Nhìn cái bóng dáng chạy trối c.h.ế.t của anh, lòng tôi dấy lên một sự nghi hoặc. Đúng lúc này, điện thoại tôi lại rung lên một lần nữa. Có một lời mời kết bạn mới.
Tài khoản có tên "Vu Phi Phi" gửi lời nhắn: [Mình cũng đã uống hộp sữa đó.]
[Nếu không làm theo cách của mình, cậu sẽ không sống sót qua đêm nay đâu.]
Bình luận
Bình luận Facebook