Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Anh?"
Dịch Dương đưa tay vẫy vẫy trước mặt Lục Triệu.
Lúc ấy.
H/ồn hắn mới trở về.
Dịch Dương nhìn theo ánh mắt của hắn.
Chỉ thấy một chiếc xe buýt màu xám.
Từng chàng trai khỏe mạnh đang lần lượt lên xe.
Cậu bật cười đầy ẩn ý.
"Thích ai rồi à?"
Lục Triệu thu ánh mắt khỏi tấm rèm màu xanh trên xe.
Hờ hững đáp:
"Thích thì sao?"
"Thích thì mạnh dạn xin WeChat đi."
"Tối nay anh..."
Dịch Dương còn chưa kịp trêu tiếp.
Đã bị Lục Triệu lườm một cái.
Cậu ho khẽ.
Nghiêm túc lại.
"Sao?"
"Có người quen à?"
"Ừ."
Lục Triệu nhấp một ngụm rư/ợu vang.
Ngón tay vô thức lướt trên màn hình điện thoại.
Hộp tin nhắn.
Không còn tin chưa đọc.
Hắn nhớ lại cảnh vừa rồi.
Tắt màn hình.
Bình thản nói:
"Chỉ là... người quen thôi."
Vừa bước vào nhà Lục Triệu, Dịch Dương đã nhận ra có gì đó không đúng.
Vừa thay giày, cậu vừa hỏi:
"Gần đây có người đến à?"
Lục Triệu treo áo khoác lên giá.
Nghe vậy liền khựng lại.
Theo phản xạ nhớ đến Chu Trạch Phong.
Hắn gật đầu.
"Mũi cậu còn thính hơn cả chó."
Dịch Dương còn chưa kịp đáp.
Tuyết Bính đã lon ton chạy tới.
Nhưng vừa nhìn thấy cậu thì lại hơi chần chừ.
Xa nhau quá lâu.
Đến mức như gặp người lạ.
Dịch Dương cúi xuống ôm lấy nó.
Vuốt bộ lông xù mềm mại.
Ngẩng đầu cười với Lục Triệu.
"Không ngờ anh chăm nó tốt thế."
Lục Triệu rót cho mình một cốc nước.
"Tôi chăm không tốt được à?"
"Thì..."
"Hồi trước anh làm bên phẫu thuật tim."
"Bận đến mức ấy."
Dịch Dương nhún vai.
Vừa nói vừa tiện tay kéo kéo tai Tuyết Bính.
"Lại còn từng bảo không thích nó."
"Em còn tưởng..."
"Với tính anh."
"Biết đâu lại ng/ược đ/ãi chó."
Lục Triệu lập tức gạt tay cậu ra.
"Cẩn thận."
"Đừng làm nó đ/au."
Dịch Dương bĩu môi.
Buông tay.
Quen cửa quen nẻo ngồi xuống sofa.
Mở tivi.
"Anh còn bánh Trung Thu không?"
"Bên khu người Hoa chỗ em chẳng tìm được loại nhân sen như hồi trước."
"Đừng nói nhân th!t."
"Thèm ch*t mất."
Lục Triệu lục trong tủ.
Mang mấy hộp bánh Trung Thu m/ua lần trước đặt lên bàn trà.
Rồi cầm quần áo đi tắm.
Dịch Dương mở từng hộp ra xem.
Đa số đều quá hạn.
Chỉ còn một hộp màu cam.
Mở ra.
Toàn là những vị nhìn thôi cũng thấy chua cả dạ dày.
Nhân cam chảy.
Bánh dẻo quýt.
Bưởi nhân mochi...
"Anh!"
"Anh bị gì vậy?"
"Đến cả loại kỳ quái này cũng m/ua?"
"Còn đ/áng s/ợ hơn mì ốc nữa!"
Nghe Dịch Dương kêu lên.
Lục Triệu tò mò quay đầu nhìn.
Rồi lập tức sững người.
...
Đó...
Không phải bánh hắn m/ua.
Lục Triệu chợt nhớ đến hôm đi siêu thị cùng Chu Trạch Phong.
Hôm ấy.
Hắn chẳng nghĩ nhiều.
Thấy sắp đến Trung Thu.
Tiện tay lấy mấy hộp bánh nhân sen trứng muối rất bình thường bỏ vào xe.
Bao bì cũng là kiểu sang trọng truyền thống.
Sau khi thanh toán.
Chu Trạch Phong bảo hắn đi nghỉ trước.
Nói mình còn phải m/ua thêm ít đồ.
Một lúc sau mới xách túi quay lại.
Lúc ấy.
Lục Triệu cũng chẳng để ý cậu m/ua gì.
Giờ nhớ lại.
Lúc hai người ra khỏi siêu thị.
Ngay cửa có một quầy trưng bày dòng bánh Trung Thu trái cây mới ra.
Khi đó hắn không nhìn.
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ...
Thứ Chu Trạch Phong quay lại m/ua.
Chính là hộp bánh này.
Lục Triệu bất giác nhớ đến cuộc trò chuyện trên chiếc ghế dài dưới rừng cây hôm ấy.
"Hồi nhỏ."
"Nhà tôi hay hái hoa quế làm bánh."
"Ngon không?"
"Cũng được."
"Ngon hơn bánh Trung Thu."
"Anh không thích bánh Trung Thu à?"
"Ngọt quá."
"Trừ loại nhân trái cây."
"Tôi còn ăn được."
"Đặc biệt là vị cam đúng không?"
...
Tên ngốc ấy.
Đúng là ngốc hết th/uốc chữa.
"Anh?"
"Anh???"
Dịch Dương trợn mắt.
Nhìn Lục Triệu cười đến mức khóe miệng sắp cứng lại.
"Anh cười cái gì vậy?"
"Buồn cười thế sao?"
"Chẳng phải anh tự m/ua à?"
Lục Triệu cố thu lại nụ cười.
Thuận miệng đáp:
"Một tên ngốc tặng."
Đây là lần đầu tiên.
Dịch Dương thấy anh trai mình cười thật lòng như vậy.
Cậu vừa định bóc một chiếc bánh.
Lục Triệu đột nhiên quay lại.
Thu hết bánh vào hộp.
Đậy nắp.
Nhìn vẻ mặt đầy dấu hỏi của Dịch Dương.
Hắn bình thản nói:
"Sắp hết hạn rồi."
"Cậu không được ăn."
Dịch Dương nhìn hộp bánh.
Lại nhìn bóng lưng Lục Triệu.
Trong lòng chợt hiện lên một suy nghĩ.
Anh ấy...
Có lẽ đã thật sự rung động rồi.
...
Lục Triệu vào phòng tắm.
Dịch Dương mở Twitter.
Quen tay truy cập tài khoản của Lục Triệu.
Người duy nhất cậu theo dõi.
Là hắn.
Đã ba tháng rồi.
Lục Triệu không cập nhật gì mới.
Dịch Dương lướt từng video cũ.
Theo thông lệ.
Lục Triệu chưa từng quay lại cùng một người.
Sáu video.
Là sáu người đàn ông khác nhau.
Kéo đến cuối cùng.
Dịch Dương mở video cuối.
Lặng lẽ xem hết.
Đến giây cuối.
Giọng Lục Triệu vang lên:
"Em vui chưa?"
Rồi video kết thúc.
Nhưng.
Dịch Dương biết rất rõ.
Sau câu nói ấy.
Đã xảy ra chuyện gì.
...
"Em vui chưa?"
Dịch Dương thở dốc.
Lục Triệu tháo găng tay.
Đặt sang một bên.
Trên mặt vẫn lạnh lùng như cũ.
Ánh mắt nhìn cậu.
Không hề thay đổi.
Dịch Dương biết.
Trong mắt Lục Triệu.
Mình mãi chỉ là em trai.
Không biết nên gọi là may.
Hay bất hạnh.
"Không có gì gọi là vui hay không."
Lục Triệu cử động cổ tay.
Khớp xươ/ng phát ra tiếng lách cách.
"Chẳng phải..."
"Đây là điều em muốn sao?"
"Em nghĩ."
"Anh không nhìn ra trò của em à?"
Chương 9
Chương 12
Chương 9
Chương 15
Chương 14
Chương 19
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook