Bẫy Tình

Bẫy Tình

Chương 21: THỬ THÁCH CỦA ANH VỢ

13/06/2026 18:45

Chương 21: THỬ THÁCH CỦA ANH VỢ

Ánh nắng ban mai của ngày thứ Hai lướt qua những ô kính sát đất của tòa nhà tập đoàn Kỷ thị, rải xuống không gian văn phòng một lớp bụi vàng óng ánh. Sau một cuối tuần ngập tràn mật ngọt, bầu không khí ở tầng cao nhất của tòa nhà dường như đã rũ bỏ hoàn toàn vẻ đóng băng, áp lực của hai tuần trước đó.

Bạch Ân Hy bước ra khỏi thang máy với một bộ vest công sở màu xanh đen được c/ắt may thủ công khéo léo, ôm lấy vòng eo thanh mảnh cùng đôi chân dài thẳng tắp. Gương mặt cậu rạng rỡ, đôi mắt phượng híp lại thành một đường cong mỉm cười chào hỏi với các đồng nghiệp. Khi cậu đặt tập tài liệu xuống bàn làm việc, ánh đèn huỳnh quang phía trên vô tình lướt qua cổ tay g/ầy guộc, làm lộ ra chiếc vòng tay bạch kim chế tác giới hạn. Viên kim cương chủ ở giữa khẽ lóe lên những tia sáng kiêu sa, thu hút không ít ánh nhìn tò mò từ những nhân viên xung quanh. Chữ Evan Bai khắc chìm hiện phía trong như một lời tuyên cáo ngầm về quyền sở hữu đ/ộc quyền của một vị Alpha nào đó.

Chưa kịp ngồi ấm chỗ, cánh cửa phòng chủ tịch đã bật mở. Kỷ Hành Chu bước ra, trên người vẫn là khí chất vương giả, bộ âu phục màu đen tuyền sang trọng. Thế nhưng, khi ánh mắt anh chạm vào bóng dáng nhỏ nhắn của Bạch Ân Hy, sự lạnh lùng nơi đáy mắt lập tức biến mất, thay vào đó là một sự dịu dàng từ anh. Anh bước đến gần bàn làm việc của cậu, đặt xuống một ly sữa ấm còn tỏa khói nhẹ cùng một đĩa bánh ngọt nhỏ mà anh đã tự tay chuẩn bị từ sớm.

"Hy Hy, ăn sáng chút đi rồi hãy làm việc. Lát nữa có lịch trình gì bận rộn không?"

Bạch Ân Hy ngước mắt lên, hai má khẽ ửng hồng trước sự quan tâm lộ liễu của vị chủ tịch ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Cậu vội vàng kéo tập tài liệu che nửa mặt, nhỏ giọng đáp.

"Cảm ơn chủ tịch, lát nữa mười giờ có phái đoàn của Bạch thị đến đàm phán dự án mới ạ."

Kỷ Hành Chu khẽ cười, ngón tay anh lướt qua vành tai đang đỏ bừng của cậu, giọng nói trầm ấm tràn đầy vẻ sủng ái.

"Được, nghe theo thư ký Bạch."

Đúng mười giờ sáng, bầu không khí tại sảnh VIP của Kỷ thị bỗng chốc trở nên nghiêm trang khi phái đoàn của Bạch thị chính thức xuất hiện. Dẫn đầu đoàn người là Bạch Triết Nam anh trai của Bạch Ân Hy. Anh ta là một Alpha đỉnh cấp sở hữu chiều cao lý trí, gương mặt góc cạnh sắc sảo như điêu khắc cùng đôi mắt chim ưng luôn tản ra sự áp bách lạnh lùng. Bạch Triết Nam nổi tiếng là một người cuồ/ng em trai có tiếng trong giới thượng lưu thành phố Z, đối với anh ta, Bạch Ân Hy chính là bảo vật không ai được phép chạm vào.

Ngay khi bước vào phòng họp lớn, ánh mắt sắc bén của Bạch Triết Nam lập tức khóa ch/ặt vào người em trai nhỏ đang đứng bên cạnh Kỷ Hành Chu. Nhìn thấy sắc mặt hồng nhuận, thần thái vui vẻ của cậu, và đặc biệt là chiếc vòng bạch kim đắt giá trên cổ tay, anh ta khẽ nhướng mày, trong lòng liền hiểu ra tên họ Kỷ kia đã dùng trăm phương ngàn kế để dỗ dành người đẹp.

Khi hai bên chính thức ngồi vào bàn đàm phán, một trận chiến giữa hai vị Alpha đỉnh cấp lập tức bùng n/ổ. Không gian phòng họp rộng lớn với chiếc bàn dài bằng gỗ mun cao cấp bỗng chốc bị bao phủ bởi áp lực vô hình từ tin tức tố của hai người đàn ông.

Bạch Triết Nam lật giở tài liệu, khóe môi nhếch lên một nụ cười không đạt tới đáy mắt. Anh ta bắt đầu đưa ra một vài điều khoản khắt khe, cố tình chèn ép phần trăm lợi nhuận của Kỷ thị xuống mức thấp nhất, đồng thời nâng cao yêu cầu về nhân lực và kỹ thuật kỹ thuật số lên gấp đôi. Đây rõ ràng là một sự làm khó trắng trợn, một bài thử thách mà anh ta cố ý đặt ra cho người em rể tương lai, muốn xem xem Kỷ Hành Chu có vì Bạch Ân Hy mà chấp nhận chịu thiệt hay không.

Các giám đốc điều hành của Kỷ thị ngồi bên cạnh bắt đầu đổ mồ hôi, ai nấy đều lo sợ vị chủ tịch có tính cách bá đạo, tự phụ của mình sẽ nổi trận lôi đình mà hủy bỏ hợp đồng. Thế nhưng, trái ngược với sự lo lắng của mọi người, Kỷ Hành Chu lại vô cùng bình thản. Anh không hề lộ ra một tia tức gi/ận nào, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Bạch Ân Hy đang chăm chú ghi. Nhìn hàng mi dài của cậu khẽ chớp, lòng anh lại mềm.

Kỷ Hành Chu cầm chiếc bút máy lên, dứt khoát ký tên vào bản thỏa thuận sửa đổi, giọng nói trầm ổn vang lên khắp phòng họp.

"Bạch thị đưa ra điều khoản rất có tầm nhìn. Kỷ thị đồng ý lùi một bước, nhường toàn bộ phần lợi nhuận ưu đãi này cho quý công ty."

Hành động dứt khoát này khiến toàn bộ phái đoàn Bạch thị có chút bất ngờ. Họ không ngờ một vị vương tử kiêu ngạo của thương trường như Kỷ Hành Chu lại chấp nhận chịu thiệt thòi lớn đến thế chỉ trong một cái gật đầu.

Sau khi cuộc họp kết thúc thành công, Bạch Ân Hy dẫn phái đoàn ra ngoài để thực hiện các thủ tục tiễn khách. Trong phòng họp rộng lớn lúc này chỉ còn lại hai người đàn ông. Bạch Triết Nam đứng dậy, cài lại cúc áo vest, gương mặt lạnh lùng tiến về phía Kỷ Hành Chu. Anh ta nhìn thẳng vào mắt đối phương, thanh âm trầm thấp mang theo sự cảnh cáo nồng đậm.

"Hợp đồng lần này Kỷ thị chịu thiệt, coi như là quà cậu bồi thường cho tổn thương của Tiểu Hy hai tuần qua. Tôi nể mặt em trai tôi nên mới ký kết lần này."

Kỷ Hành Chu không hề né tránh, anh đứng thẳng người, ánh mắt kiên định đáp trả.

"Chủ tịch Bạch, quà tạ lỗi này chỉ là một phần nhỏ. Tôi sẽ không bao giờ để em ấy phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa."

Bạch Triết Nam hừ lạnh một tiếng, nhưng trong lòng đã vơi đi vài phần thành kiến. Anh ta nói tiếp trước khi quay lưng bước đi.

"Nếu còn có lần sau, Bạch thị sẽ hủy bỏ tất cả dự án để mang thằng bé về. Cậu nên nhớ kỹ lời tôi nói."

Cùng lúc đó, tại một góc khác của thành phố, không gian yên tĩnh của biệt thự Doãn gia lại đang bị khuấy động bởi một sự mặt dày không tưởng.

Doãn Hy Thần ngồi trên ghế sô pha da mềm mại ở phòng khách, trên người mặc bộ đồ ngủ lụa màu xanh ngọc. Cậu vừa uống xong bát cháo bào ngư ấm nóng mà người làm nấui, sắc mặt đã tốt hơn rất nhiều. Thế nhưng, sự bình yên của cậu nhanh chóng bị phá vỡ khi quản gia bước vào báo cáo rằng Lăng tổng của tập đoàn Lăng thị đang đứng ngoài cửa, tay còn xách theo một hộp giữ nhiệt cao cấp. Doãn Hy Thần khẽ nhíu mày, ngoài miệng không nhịn được mà buông lời lạnh lùng chê bai.

"Anh bị rảnh rỗi quá rồi sao? Đã bảo là tôi không muốn gặp rồi mà."

Tuy nói vậy, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Lăng Tư Duật bước vào cửa với gương mặt có chút tiều tụy vì lo lắng, trái tim của cậu lại vô thức mềm đi. Lăng Tư Duật hôm nay mặc một chiếc áo khoác denim năng động, cởi bỏ vẻ nghiêm túc của một tổng tài hằng ngày, trông anh ta có chút phong trần nhưng lại vô cùng gần gũi. Anh ta đặt hộp cháo lên bàn, nhanh chóng ngồi xuống cạnh cậu, tự tiện vươn tay sờ lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ.

"Thần Thần, em thấy trong người thế nào rồi? Đã hết cảm chưa? Tôi có m/ua loại cháo tổ yến hạt sen mà em thích nhất này, mau ăn lúc còn nóng đi."

Doãn Hy Thần né tránh bàn tay của anh ta, dịch người ra xa một chút, bày ra vẻ mặt gh/ét bỏ đầy kiêu kỳ.

"Lăng tổng thật biết quan tâm người khác. Tôi đã ăn rồi, anh ta mang về đi."

Thấy thái độ lạnh nhạt của cậu, Lăng Tư Duật không những không tức gi/ận mà ngược lại còn bày ra dáng vẻ vô cùng ấm ức. Anh ta đột nhiên vươn tay giữ ch/ặt lấy cổ tay của Doãn Hy Thần, ánh mắt dâng lên một ngọn lửa gh/en tị lẫn hờn dỗi hệt như một chú cún lớn bị bỏ rơi. Anh ta lấy điện thoại ra, mở lên một tấm ảnh mà thám tử vừa gửi cho mình đó chính là hình ảnh Kỷ Hành Chu dứt khoát ký hợp đồng chịu thiệt vì Bạch Ân Hy tại phòng họp Kỷ thị vừa diễn ra cách đây không lâu.

Lăng Tư Duật quay sang nhìn cậu, giọng nói nửa đùa nửa thật nhưng tràn đầy sự chiếm hữu và ăn vạ.

"Thần Thần, em xem Kỷ Hành Chu người ta kìa! Vì dỗ dành em họ của em mà anh ta chấp nhận nhường lợi nhuận cho Bạch thị. Còn tôi thì sao? Tôi đưa em về, chăm sóc em cả đêm, sáng ra còn tự tay viết giấy nhắn, vậy mà một cái nhìn ôn nhu em cũng không cho tôi. Tôi thật sự thấy bất công quá mà!"

Doãn Hy Thần nhìn dáng vẻ vừa cao lớn, vừa có chút trơ trẽn của người đàn ông trước mặt, lồng ngựk bỗng chốc nghẹn lại, dở khóc dở cười. Cậu cố gắng đ/è nén nhịp tim đang đ/ập lo/ạn liên hồi trước sự bám dính đầy mật ngọt này, quay mặt đi chỗ khác để giấu đi gò má đang đỏ ửng.

"Anh ta so sánh vớ vẩn cái gì thế không biết... Ai bắt anh ta phải chăm sóc tôi đâu."

Lăng Tư Duật nhân cơ hội cậu đang bối rối, lập tức lấn tới, vòng tay ôm lấy bờ vai g/ầy của cậu từ phía sau, hương gỗ tuyết tùng sạch sẽ trên người anh ta lại một lần nữa bao bọc lấy không gian, mang theo sự chiếm hữu dịu dàng gắn ch/ặt hai người lại một chỗ.

"Là tôi tự nguyện, cả đời này đều tự nguyện để em b/ắt n/ạt, được chưa?"

Ánh nắng ngày thứ hai rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ Doãn gia, phản chiếu bóng dáng hai người đang rượt đuổi, trêu đùa nhau trên sô pha, khép lại một ngày đầu tuần ngập tràn những dư vị ngọt ngào của tình yêu.

Danh sách chương

5 chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

13 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

15 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

21 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

37 phút

Chồng kiện tôi vì không phụng dưỡng mẹ chồng liệt giường, thẩm phán hỏi lý do, tôi cười nhạt tung video, chồng lập tức bủn rủn tay chân

37 phút

Khói Mưa Năm Ấy

38 phút

Sau khi Hầu phu nhân thay mặt giả chết, cả nhà phát điên đi tìm

38 phút

Cha mẹ bỏ trốn để lại em gái, chủ nợ nuôi tôi khôn lớn

38 phút
Bình luận
Báo chương xấu