Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- KỲ ÁN YÊU QUÁI KINH THÀNH
- Chap 15 - Hết
Tôn Tần muốn tìm đến cái c.h.ế.t, nàng cũng không cho phép.
Hắn ta gần như phát đi/ên: "Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?! Hoặc là g.i.ế.c ta đi, đằng nào cũng chẳng còn ai yêu ta nữa!"
Cái Đầu cười hí hửng bay quanh hắn ta, "Không sao, ngươi cũng không còn quyền thế, phú quý mà ngươi yêu nhất, cũng chẳng còn ngày ngóc đầu lên được nữa rồi."
Tôn Tần: "A a a—!"
Cái đầu: "Hi hi hi—!"
Ta: "..."
Được, nàng đã là một con yêu quái đạt chuẩn rồi.
51.
Lại một năm Xuân đi Thu đến. Hoàng đế trẻ tuổi băng hà.
Chuyện này không thể trách cứ bất kỳ ai, là do hắn ta không cam lòng mãi mãi bị lu mờ dưới ánh hào quang của Đại Hoắc thị, nên đã Ngự giá thân chinh, kết quả t.ử trận sa trường.
Hoắc Hoàng hậu đích thân khoác áo giáp ra trận, đoạt lại t.h.i t.h.ể của hắn, mới giữ được quốc thể.
Sau đó đưa linh cữu về thành, chỉ sau một đêm, cả thành đều quấn khăn trắng tang tóc.
Tiểu Hoắc thị đi bên cạnh tỷ tỷ mình, lúc vào thành dường như có cảm giác, quay đầu nhìn lên trời một cái.
Cái Đầu thì thầm: "Nàng ấy nhớ ngươi."
Khóe miệng ta gi/ật giật.
52.
Không lâu sau, Cái Đầu lại bay đi.
Đợi đoàn đưa linh cữu vào Hoàng thành, nàng lại bay đến bên tai tên ăn mày dưới chân Hoàng thành mà rỉ rả vài câu, "Giờ ngươi biết vì sao Đại Hoắc thị có bốn mươi năm đại vận rồi chứ? Tình cảnh bây giờ, ngay cả Thái Tổ tái thế cũng không tranh lại nàng ấy."
"Đáng tiếc thay, ngươi thật đáng tiếc thay…! Hi hi hi, hô hô hô—!"
Tôn Tần đ/au đớn x/é lòng, vừa h/ận vừa gi/ận.
Ta chê bai liếc nhìn cái đầu nhỏ đi/ên kh/ùng đó một cái, rồi xoay người bỏ đi.
Tuổi thọ của con người đối với yêu mà nói, quá ngắn ngủi. Tôn Tần chịu đựng khổ sở mười năm, cuối cùng trở thành một bộ xươ/ng khô dưới chân Hoàng thành.
Linh h/ồn hắn ta thoát ra, nói: "Ta cuối cùng cũng được giải thoát rồi!"
Khoảnh khắc tiếp theo, Cái Đầu lao tới nuốt sống linh h/ồn hắn ta.
Ta hỏi nàng: "Ngon không?"
Nàng nói: "Ngon lắm ngon lắm, không uổng công ta hầm bằng lửa nhỏ suốt mười năm, hầm cho oán khí của hắn ta đậm đà, thơm lừng."
53.
Mười năm sau, Hoắc Hỉ Quân đã là một Nữ tước.
Những năm này nàng tìm ta khắp nơi, còn cho xây một Đại Quan (Đạo quán lớn) ở ngay giữa trung tâm kinh thành, chuyên môn thờ cúng kim thân của ta.
Có một ngày nghe nói đã tìm thấy ta, nàng vui mừng khôn xiết. Kết quả đến Quan Quán nhìn thấy, lại là Tĩnh Hư Đạo cô.
Tĩnh Hư sau khi tr/ộm Quốc bảo thì đi khắp nơi, du phương tu hành, nay đã có chút thành tựu nhỏ. Nghe nói kinh thành có Quan Quán liền đến tham bái, không ngờ bị bắt gặp.
Hoắc Hỉ Quân vô cùng thất vọng: "Sao nàng ấy cứ không chịu gặp ta vậy?"
Tĩnh Hư nói: "Đại yêu hiện thế ắt có nhân quả, nay nhân quả đã tiêu tan, đương nhiên Ngài ấy sẽ không trở lại nữa. Đại nhân đừng bận lòng."
Hoắc Hỉ Quân dò hỏi: "Tiên cô có bằng lòng cùng ta trở về làm Quốc sư..."
Tĩnh Hư biến sắc: "Ta là người sắp đăng tiên, ngươi đừng có si tâm vọng tưởng!" Nói xong, nàng bay lên đ/ập thủng mái nhà rồi chạy mất.
Hoắc Hỉ Quân còn định đuổi theo khuyên can, kết quả gặp phải Cái Đầu đến xem náo nhiệt.
Cái Đầu vẫn đi/ên lo/ạn như vậy, bay lượn trên không trung, "Quay về đi, quay về đi! Mệnh của ngươi do ngươi chứ không do trời, bất kể là làm tiên, làm yêu, hay làm người, không liên quan đến đúng sai, chỉ cần thuận theo lòng mình là được!"
"Hi hi hi, hô hô hô—!"
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ linh dị cổ đại khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: MỘ CỦA CÔNG CHÚA
Tác giả: Sơn Gian Minh Nguyệt
Ta là Minh Kính, một vị Dẫn H/ồn Sư trứ danh chốn kinh thành. Bổn phận của ta là dẫn dắt những vo/ng h/ồn còn vương vấn cõi trần siêu thoát.
Cho đến khi ta nhận một vụ án kỳ lạ: dẫn h/ồn cho Vĩnh Ninh công chúa, người đã mất nơi đất khách quê người.
Sau khi tin công chúa quy tiên truyền về, kinh thành đêm đêm xuất hiện Yêu miêu, đôi mắt biếc tựa hai ngọn đèn lồng, tiếng ai oán n/ão nề không dứt.
Theo dấu chân mèo mà truy tra, ta lại phát hiện t.h.i t.h.ể công chúa đã được bí mật đưa về, ch/ôn sâu dưới một lăng m/ộ mới xây.
Điều k/inh h/oàng hơn là trái tim công chúa trong qu/an t/ài đã bị khoét rỗng, trên vách qu/an t/ài là những vết cào sâu hoắm.
Đêm hôm đó, một bầy mèo vây kín tư trạch của ta. Con mèo trắng dẫn đầu bất ngờ cất tiếng nói của người: “Công chúa nói, nàng không phải bệ/nh mà c.h.ế.t, mà là bị ch/ôn sống.”
1.
Giờ Dậu, ba khắc, ta ngồi trong sân lau chùi cây Dẫn H/ồn Đăng của mình.
Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ dồn dập.
Ta đặt đèn xuống, đứng dậy mở cửa. Một nam nhân trung niên, mặt trắng không râu, đứng lặng lẽ bên ngoài.
“Có phải ngài là Dẫn H/ồn Sư Minh Kính không?” Hắn ta hỏi, ánh mắt lảng tránh.
Ta gật đầu, nghiêng người mời hắn vào.
Ta đi lại giữa hai cõi Âm Dương, dẫn dắt vo/ng linh siêu thoát, cũng thay người c.h.ế.t mà độ h/ồn. Ở kinh thành này, chẳng ai không biết ta, Minh Kính tiên sinh. Những kẻ như hắn, ta đã thấy nhiều. Hoặc là trong nhà có người c.h.ế.t oan, sợ h/ồn phách quấy phá; hoặc là lòng mang q/uỷ dữ, sợ vo/ng h/ồn hé miệng.
“Người trong cung?” Ta hỏi.
Hắn khẽ gi/ật mình, rồi gật đầu: “Nô tài là Tiểu An Tử, được Lý công công phái đến. Gần đây kinh thành không yên, đêm nào cũng xảy ra chuyện quái dị, Thánh thượng lo lắng.”
“Yêu miêu?” Ta cười hỏi.
Sắc mặt Tiểu An T.ử càng trắng bệch hơn: “Tiên sinh cũng biết?”
Ta không đáp, chỉ đưa mắt nhìn vào góc tường. Vài con mèo đen lặng lẽ ngồi xổm ở đó, đôi mắt mèo phát ra ánh sáng u ám trong ánh chiều tà.
Gần đây mèo ở kinh thành thực sự nhiều hơn, nhiều đến mức bất thường.
“Công chúa đã quy tiên.” Tiểu An T.ử đột nhiên nói, giọng rất khẽ: “Vĩnh Ninh công chúa gả đi Bắc Địch, mười ngày trước vì bệ/nh mà mất nơi đất khách. H/ài c/ốt mới về kinh thành ngày hôm qua, đã an táng trong lăng m/ộ công chúa. Thánh thượng vô cùng bi thương, đã ba ngày không lâm triều.”
Nghe vậy, trong đầu ta chợt hiện về hình ảnh ba tháng trước, ngày công chúa xuất giá. Mười dặm hồng trang, vạn người đổ ra đường. Khi ấy ta đứng ở góc phố, nhìn nàng đội phượng quan, khoác áo gấm ngồi trong kiệu, mặt tái nhợt như tờ giấy.
Nghe đồn nàng vốn đã có người trong lòng, là một vị tướng quân trẻ tuổi. Nhưng hoàng mệnh khó cãi, vì bình an biên ải, nàng đành chấp nhận gả xa.
Ta không khỏi thở dài hỏi: “Nàng mất thế nào?”
“Nói là bệ/nh c.h.ế.t.” Ánh mắt Tiểu An T.ử lẩn tránh: “Nhưng trong cung đồn đại khắp nơi, rằng cái c.h.ế.t của công chúa có uẩn khúc. Kể từ khi tin công chúa quy tiên truyền về, đêm nào kinh thành cũng xảy ra các vụ Yêu miêu làm hại người, đã có bảy mạng người bỏ mạng, vết thương vô cùng kỳ dị.”
Ta trầm ngâm một lát. Người c.h.ế.t h/ồn về, lẽ ra không liên quan gì đến Yêu miêu, trừ khi…
“Lý công công muốn ta làm gì?”
“Điều tra xem họa Yêu miêu này có liên quan đến cái c.h.ế.t của công chúa không, độ h/ồn vo/ng linh, dẹp yên sự việc.” Tiểu An T.ử đưa một cái túi tiền nặng trĩu: “Đây là tiền đặt cọc, sau khi thành công sẽ có hậu tạ.”
Ta cầm túi tiền lên, cân nhắc rồi thu vào tay áo. Dẫn H/ồn Sư cũng cần miếng cơm manh áo. Lẽ đời hai cõi Âm Dương, đâu đâu cũng phải có giao dịch.
“Dẫn đường đi, ta muốn đến nơi xảy ra sự việc trước đã.”
Đường phố ban đêm của kinh thành vắng vẻ hơn thường lệ, vừa chập tối đã thưa thớt người qua lại.
Chúng ta đến một con hẻm ở phía Nam thành, đây là nơi xảy ra vụ Yêu miêu làm hại người gần đây nhất. Trên đất vẫn còn vết m.á.u nâu sẫm, không khí phảng phất mùi tanh nhàn nhạt.
Ta ngồi xuống, cẩn thận tìm ki/ếm những điều bất thường. Nhưng kỳ lạ thay, ta không cảm nhận được tà khí thường thấy ở yêu vật, thay vào đó lại là một nỗi bi thương sâu nặng vương vấn mãi không tan.
“Th* th/ể người bị Yêu miêu làm hại đang ở đâu?” Ta hỏi Tiểu An Tử.
“Trong nhà x/á/c của Phủ doãn Kinh thành.”
2.
Nhà x/á/c âm u, lạnh lẽo. Ba t.h.i t.h.ể phủ vải trắng nằm trên những phiến đ/á.
Ta vén tấm vải trắng lên, kiểm tra vết thương.
Cổ của ba người c.h.ế.t đều có vết cào x/é, sâu đến tận xươ/ng. Đúng là do yêu thú gây ra, nhưng nhìn kỹ, mép vết thương có những vệt ch/áy đen bất thường.
Ta châm lửa Dẫn H/ồn Đăng, ánh sáng xanh mờ ảo chiếu sáng nhà x/á/c. Dưới ánh đèn, vết thương mơ hồ có một luồng khí đen nhỏ xíu thẩm thấu ra ngoài, đó là dấu vết của oán khí.
“Không phải Yêu miêu,” Ta khẽ nói: “Là oán linh nhập vào thân mèo để tác oai tác quái.”
Tiểu An T.ử kinh ngạc hỏi: “Oán linh? Vì sao lại tìm đến mèo?”
“Mèo thông Âm Dương, dễ bị h/ồn nhập thân.” Ta đáp: “Nhất là oán h/ồn của những người c.h.ế.t oan, thường mượn mắt mèo để nhìn, mượn thân mèo để hành động.”
Ta giơ Dẫn H/ồn Đăng lên, miệng niệm chú An H/ồn.
Luồng khí đen dần tan biến trong ánh đèn, khuôn mặt của người c.h.ế.t cũng trở nên an lành hơn nhiều.
“Cách này chỉ tạm thời trấn an, phải tìm được ng/uồn gốc của oán khí, nếu không sẽ còn có người c.h.ế.t.” Ta thu Dẫn H/ồn Đăng lại: “Dẫn ta đến nơi ở cũ của công chúa xem sao.”
7
6
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Bình luận
Bình luận Facebook