HỢP ĐỒNG MƯỢN GIỐNG

HỢP ĐỒNG MƯỢN GIỐNG

Chương 7

13/04/2026 10:11

Anh bỗng chộp lấy cổ tay tôi, gi/ận dữ nói: "Tôi không đồng ý!"

"Chẳng phải việc này là tự nguyện từ cả hai phía sao?" Tôi vùng vẫy muốn rút tay về: "Anh đừng quên, chúng ta vốn là hôn nhân hợp đồng, đôi bên cùng có lợi. Bây giờ anh khỏi bệ/nh rồi, đường ai nấy đi không phải là vẹn cả đôi đường sao? Trì Tinh Diên, anh đừng nói với tôi là anh muốn lật lọng nhé?"

Dứt lời, Trì Tinh Diên hoàn toàn im lặng. Anh mím ch/ặt môi, đường xươ/ng hàm căng cứng như đang cực lực kìm nén điều gì đó,tôi thừa cơ rút tay lại. Nhìn cái bóng cao lớn chắn trước mặt, tôi tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

Hồi lâu sau, Trì Tinh Diên mới khàn giọng hỏi: "Nếu tôi nói là tôi muốn lật lọng thì sao?"

Tôi vờ như không hiểu: "Cái gì hả?"

Ánh mắt Trì Tinh Diên thoáng hiện vẻ ủy khuất, anh nhìn chằm chằm vào mắt tôi: "Giang Duyên, hôm đó tôi bảo chúng ta thử xem, rõ ràng em đã đồng ý với tôi rồi. Bây giờ người lật lọng phải là em mới đúng chứ?!"

Làm sao tôi có thể đồng ý thử với anh được? Cứ ở lại đây thêm nữa, bị họ phát hiện trong bụng tôi có bảo bối thì hỏng bét. Lúc ký hợp đồng ban đầu không hề nhắc đến vấn đề con cái, bây giờ tôi lén lút mang th/ai, nếu để nhà họ Trì biết tôi vừa chữa bệ/nh vừa "tuồn hàng riêng" thế này, e là bảo bối sẽ bị cư/ớp mất.

Điều đó tuyệt đối không được. Tôi hạ giọng, khẩn cầu: "Chúng ta chia tay trong êm đẹp không tốt sao? Trong hợp đồng viết rất rõ ràng, bệ/nh khỏi là sẽ..."

"Mở miệng ra là hợp đồng, ngậm miệng lại cũng hợp đồng!" Trì Tinh Diên ngắt lời tôi, thần sắc cáu kỉnh: "Em nói xem, nếu bây giờ tôi x/é nát cái hợp đồng đó đi, liệu nó còn hiệu lực không?"

"... Thì… thì tất nhiên là vẫn còn hiệu lực rồi!"

Trì Tinh Diên cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào tôi: "Giang Duyên, em vội vàng muốn ly hôn với tôi như vậy, ngoài cái hợp đồng ra, chắc chắn là còn lý do khác đúng không?"

Tầm mắt anh chậm rãi dời xuống phía dưới, buông một câu hỏi bâng quơ: "Em không có chuyện gì giấu tôi đấy chứ?"

16.

Tim tôi hẫng đi một nhịp. Không được, không thể ở lại đây thêm nữa. Cứ đà này, sớm muộn gì sự tồn tại của bảo bối cũng bị phát hiện. Tay tôi r/un r/ẩy, nhanh chóng thu dọn hành lý rồi rón rén lẻn ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi lại đụng ngay phải kẻ th/ù không đội trời chung của Trì Tinh Diên - Ngụy Sùng vừa tung hứng chìa khóa xe vừa hỏi với giọng lả lơi: "Cậu Giang định đi đâu thế này, để tôi tiễn một đoạn nhé?"

Còn chưa kịp để tôi trả lời, phía sau đã vang lên một giọng nói âm u: "Giang Duyên, em đòi ly hôn với tôi, thậm chí nửa đêm nửa hôm còn vội vàng xách hành lý bỏ chạy, là vì hắn ta sao?"

Ngụy Sùng đúng là kiểu người chỉ sợ thiên hạ không lo/ạn, anh ta lớn giọng: "Đúng thế, tôi đặc biệt đến đón cậu ấy mà."

"Mày c/âm mồm cho tao!" Trì Tinh Diên gầm lên với anh ta.

Anh quay sang nhìn tôi, chộp lấy cánh tay tôi, lực mạnh đến mức tưởng như muốn bóp nát xươ/ng tôi. Chiếc vali "oạch" một tiếng ngã lăn dưới chân. Tin tức tố mùi vải mất kiểm soát đ/è nặng xuống, Trì Tinh Diên vừa hung dữ vừa ủy khuất: "Giang Duyên, trả lời tôi mau!"

"Không phải như anh nghĩ đâu." Tôi cố gắng thoát ra, giọng r/un r/ẩy: "Tôi và anh ta căn bản không hề thân thiết."

Ngụy Sùng vẫn không thôi chọc gậy bánh xe, anh ta cười cợt nhả: "Cậu Giang nói vậy làm tôi đ/au lòng quá đi mất."

"Mẹ kiếp, mày cút ngay cho tao!" Dùng lực một cái, Trì Tinh Diên trực tiếp bế bổng tôi lên, thang máy đi thẳng lên trên.

Cơ hàm Trì Tinh Diên căng cứng, quanh thân bao phủ bởi một luồng áp suất thấp. Sau khi vào nhà, anh xoay tay khóa trái cửa rồi ném tôi xuống ghế sofa.

Cái bóng của anh phủ xuống trùm lấy tôi, "Không thân?" Trì Tinh Diên nghiến răng hỏi: "Em coi tôi là thằng ng/u à Giang Duyên! Không thân mà nửa đêm nửa hôm hắn ta đến đón em?"

"Ai mà biết được anh ta lại tình cờ ở dưới lầu chứ?" Tôi thấy thật ủy khuất. Tôi chỉ muốn tranh thủ lúc Trì Tinh Diên không có nhà để nhanh chóng chuồn lẹ, ai ngờ lại đụng phải đối thủ của anh ngay dưới sảnh. Đối phương còn khoái chí muốn nhảy vào phá đám nữa chứ.

"Tôi chỉ là muốn đi thôi, dù sao chúng ta cũng sắp ly hôn rồi, gặp anh ta hoàn toàn là ngoài ý muốn." Sống mũi tôi bỗng thấy cay cay, tôi quệt nhẹ khóe mắt, bụng dưới bắt đầu có cảm giác khó chịu âm ỉ.

"Đi?" Ánh mắt Trì Tinh Diên càng trầm xuống: "Tại sao phải đi? Chỉ vì tôi không đồng ý ly hôn mà em đã nóng lòng muốn trốn tránh tôi đến thế sao?"

Anh cúi người ép sát, tôi bị anh vây hãm trên chiếc sofa nhỏ hẹp này, chẳng thể đi đâu được, "Ở bữa tiệc em bảo chúng ta là bạn, tôi vừa nhắc đến chuyện 'thử xem' là em định bỏ trốn ngay trong đêm. Giang Duyên, em gh/ét tôi đến thế sao?"

Gh/ét? Chuyện đó thì hoàn toàn không có. Ngược lại, quãng thời gian chung sống vừa qua, tôi đã không tiền đồ mà chẳng thể kiểm soát nổi trái tim mình. Nếu không phải vì lo bảo bối sẽ bị nhà họ Trì cư/ớp mất, tôi thật sự có thể thử với anh một lần.

Tôi ngước mắt lên. Trì Tinh Diên đang nhìn tôi đầy gi/ận dỗi, mang theo một nỗi ủy khuất như kẻ bị bỏ rơi, "Tôi không gh/ét anh. Chúng ta chỉ là qu/an h/ệ hợp đồng..." Tôi yếu ớt nhắc nhở anh.

Trì Tinh Diên khẽ "tặc" lưỡi một tiếng, bất thình lình cúi đầu hôn lấy môi tôi.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0
13/04/2026 10:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu