Rạp chiếu phim tử thần

Rạp chiếu phim tử thần

Phần 3 - Chương 14

26/06/2024 10:27

“Chị An Hân, bình tĩnh chút. Chúng ta phải thoát ra khỏi đây trước.”

Khuôn mặt An Hân đẫm nước mắt.

Nghĩ đi nghĩ lại cũng đúng, người bên cạnh mình nửa năm lại là một con quái vật, ai có thể chấp nhận được.

Lúc này chú áo gió và em gái mình đã vướng vào nhau rồi.

“Anh, tại sao? Chị ta biết rồi, không được để chị ta rời khỏi đây.”

“Kim Lâm, đủ rồi. Người đáng ph/ạt đã bị trừng ph/ạt rồi.”

Cuộc trò chuyện của anh em nhà họ tôi không có thời gian đi nghe, xoay người không ngừng thử ấn mật khẩu cửa.

Mật khẩu tầng một không đúng, mật khẩu của tầng hai cũng không đúng.

Đều sai.

Là sao?

Lúc này, chú mặc áo gió nhắc nhở: “Tên, tên em gái tôi, Kim Lâm.”

Vừa nghe thấy, tôi nhanh chóng nhấn mật khẩu.

Trò chơi giải đố đá/nh chữ phiên âm “Kim Lâm.”

Cũng phải.

Không đúng.

Đảo ngược lại.

Tút tút!

Cửa mở rồi!

Tôi kéo An Hân đến cánh cửa tầng một, cố gắng dùng lực mở ra nhưng phát hiện nó không hề động đậy.

Lúc này trên lầu vang lên tiếng ầm ầm như động đất.

Phịch!

Đột nhiên, hai con quái vật khổng lồ xuyên qua trần nhà và rơi xuống tầng một.

“Chị ta không được chạy, chị ta biết chuyện rồi.”

Miệng Kim Lâm vẫn còn gào thét.

Nhưng tôi cho dù tôi dùng lực thế nào cũng không mở được cửa.

"Đẩy!" Giọng nói của chú mặc áo gió lại vang lên, nhưng yếu hơn nhiều.

Cánh cửa được đẩy mở ra.

Tôi nhớ ra rồi, khi tôi bước vào cũng là đẩy cửa.

Chẳng lẽ thiết kế của cánh cửa này là chỉ có thể đẩy về phía trước chứ không thể kéo, dù ở bên trong hay bên ngoài cũng chỉ có thể đẩy.

Nghĩ đến đây, tôi phải khâm phục sự khôn ngoan của chú áo gió, vậy mà nghĩ ra cách này để gài bẫy người.

Chỉ cần đi vào là đẩy cửa, muốn đi ra ngoài nhất định sẽ phải kéo cửa. Vì thiết kế này phản logic cho nên tất cả mọi người đều cảm thấy không thể thoát ra được.

Vừa mở ra, tôi đã nhanh chóng nắm lấy tay An Hân và chuẩn bị rời đi.

Nhưng tôi phát hiện An Hân không hề rời đi.

“Đi thôi.” Tôi mở to hai mắt nhìn An Hân.

Nhưng chị ấy lắc đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

“Cố Thanh, em chạy đi.”

“Tại sao?” Tôi hỏi chị ấy.

Chị ấy đột nhiên mỉm cười: “Em thông minh như vậy, chắc chắn sẽ biết lý do vì sao. Đúng chứ?”

Sống mũi cay cay. Tôi biết, tôi biết tại sao.

Nhưng tôi không muốn chấp nhận sự thật này.

“Đi đi, cảm ơn em. Cuối cùng chị cũng không phải chịu đựng sự giày vò nữa rồi.” An Hân đẩy tôi ra, sau đó dứt khoát đóng cửa lại.

Giây phút đó, nước mắt tôi cũng rơi rồi.

Căn hộ này, không có người sống.

An Hân cũng không phải là người sống, chị ấy sớm đã ch*t rồi.

Sở dĩ chị ấy có thể tồn tại đến bây giờ hoàn toàn là do chị ấy được chú mặc áo gió truyền cho niềm tin.

Niềm tin mãnh liệt đó đã giúp chị ấy sống sót cho đến bây giờ.

Nhưng vừa rồi An Hân nhìn thấy chú mặc áo gió biến thành quái vật, niềm tin ấy hoàn toàn sụp đổ. Chị ấy hiểu rằng mình đã ch*t từ lâu.

Danh sách chương

4 chương
28/06/2024 17:30
0
26/06/2024 10:27
0
26/06/2024 10:26
0
26/06/2024 10:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Bán mặt dây chuyền ngọc của bạn thân, câu nói của ông chủ khiến tôi bủn rủn chân tay

Chương 25

2 phút

Xuyên thành phu nhân cá mặn, tức chết đại lão

Chương 20

24 phút

Thiên kim giả đánh cắp điểm số của tôi, tôi livestream đối chất với văn phòng tuyển sinh Thanh Hoa - Bắc Đại

Chương 20

32 phút

Tôi nâng anh ta thành đỉnh lưu, anh ta lại chê tôi thiếu lãng mạn

Chương 23

43 phút

Chồng giả danh đi công tác để cùng nhân tình sinh con, một bài đăng trên mạng xã hội khiến anh ta phá sản

Chương 25

1 giờ

Cẩm nang tái chế phế liệu: Thu hồi một gã tra nam

Chương 17

1 giờ

Cha đỗ Trạng nguyên liền bỏ vợ? Tôi đưa mẹ và em trai lên kinh thành, đại náo một phen

Chương 12

1 giờ

Búp bê mượn tim

Chương 8

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu