Kỳ nghỉ dài vô tận của Beta

Kỳ nghỉ dài vô tận của Beta

Chương 2.2

28/07/2025 17:06

Má vẫn còn phồng lên vì nhét đầy cơm, tôi hấp tấp lặp lại: "Em muốn nhảy từ đây xuống... À không, em muốn xin nghỉ phép."

Anh ấy bóp trán, "Lý do?"

"Không muốn đi làm, muốn đi đấu tranh bình quyền cho Beta."

[...]

Cận Khoát rút một điếu th/uốc, ngậm vào miệng, không vội châm lửa mà thong thả nghịch chiếc bật lửa trong tay. Tôi nghi anh giả vờ không nghe thấy, cố nuốt vội miếng cơm trong miệng rồi nói rõ từng chữ một lần nữa.

Anh ngắt lời tôi: "Nghe rồi, cả hai tai đều nghe rõ. Nhưng em là nhân tố cốt cán của dự án, hiện không ai tiếp quản được."

"Nói cách khác..." Cận Khoát ngẩng mắt nhìn thẳng vào tôi, "Em rất quan trọng với công ty, không ai thay thế được."

Đây rồi, vừa mềm vừa cứng. Th/ủ đo/ạn ngàn lớp của giới tư bản.

Tôi không lay chuyển: "Triết gia, nhà logic học và văn học nổi tiếng Russell từng nói, dấu hiệu rõ ràng nhất khi một người trở nên ng/u ngốc chính là tin rằng công việc của mình cực kỳ quan trọng."

Cận Khoát châm th/uốc, im lặng.

Biết trước sẽ không dễ dàng, tôi nghiến răng ném ra quân bài cuối cùng:

"Nghĩ đến cảnh đồng nghiệp bình thường ăn mặc chỉn chu giờ đang không mảnh vải che thân trên giường c****—, suốt bảy ngày liền nằm úp mặt quỳ gối c****—, lật qua lật lại không ngừng c****—, c**** đến mức muốn sống muốn ch*t."

"Còn em, chịu đựng cơn đ/au thoát vị đĩa đệm tại bàn làm việc, bị đống công việc họ bỏ lại xào nấu, chiên rán, sấy khô không ngừng đến mức sống không bằng ch*t... khiến em hơi muốn đi cấy tuyến nhân tạo rồi đấy."

Cận Khoát lại dập tắt điếu th/uốc.

Thật lòng mà nói, trong lòng tôi rất không tự tin. Xét cho cùng, Beta không được chính phủ liên bang ưu đãi đặc biệt hay bảo vệ đặc biệt. Anh muốn sa thải tôi chỉ trong nháy mắt, chẳng chốn nào để biện hộ hay trọng tài.

Đầu óc tỉnh táo hơn chút, cái sự nhiệt huyết bồng bột kia cũng dần nguội lạnh. Nghĩ kỹ lại, công việc này khá tốt, Cận Khoát cũng khá tốt, anh còn mời tôi ăn món chế biến sẵn cao cấp. Còn gì không hài lòng nữa?

Đang định mở miệng tìm lối thoát thì anh lên tiếng: "Đừng tùy tiện bóp méo danh ngôn."

Hả? Phản ứng chậm quá anh giai ơi!

Chưa kịp ch/ửi thầm trong lòng đã thấy ánh mắt thăm thẳm của anh liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới, sau đó khẽ nhếch mép cười.

Danh sách chương

5 chương
28/07/2025 17:06
0
28/07/2025 17:06
0
28/07/2025 17:06
0
28/07/2025 17:06
0
28/07/2025 17:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Ngày em trai song sinh bị tráo quyền phong tước, ta sát phạt trở về hoàng thành

17 phút

Trước khi dỡ xưởng đá cũ ở Hoa Liên, anh đã đem trả lại từng nhà mười hai phiến đá kỷ niệm mà mẹ anh từng cất giữ giúp họ.

18 phút

Trước ngày tiệm áo cưới cổ ở Đài Nam đóng cửa, cô cùng chồng cũ truy tìm chiếc áo cưới gia truyền bị tráo tên

18 phút

Trước khi tháo dỡ trạm phát thanh cũ ở Bình Đông, cô cùng cộng sự năm xưa truy tìm cuộn băng cảnh báo bão đã bị xóa từ.

18 phút

Trước khi thang máy khu tập thể cũ ở Tân Bắc được thay mới, cô cùng người anh thất lạc đã truy vết mười hai đoạn ghi âm bảo trì đêm bị xóa bỏ.

18 phút

Trước khi đổi giấy phép tiệm tương cũ ở Kim Môn, ông đã đem mười hai vò men rượu gia truyền mà cô mình giữ hộ đi trả lại cho từng nhà.

18 phút

Trước khi bàn giao vườn dược liệu cổ ở Đài Đông, cô đã đi từng nhà trao trả mười hai cuốn sổ ghi chép thu hái thảo dược mà mẹ mình từng thay mặt lưu giữ.

18 phút

Trước khi tiệm máy trợ thính cũ ở Tân Trúc cải tạo, cô đã đi trả từng hộp khuôn tai mà ông nội nhận giúp người ta.

18 phút
Bình luận
Báo chương xấu