Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Anh... anh thích em sao?" Mặt tôi ngập tràn vẻ khó tin.
Lục Nghiên mỉm cười đáp: "Anh đã thích em từ rất lâu rồi."
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười một cách rõ ràng đến thế.
Tôi vẫn chẳng dám tin: "Anh gạt người! Sao có thể chứ."
"Em có biết tại sao anh lại không cho em vào đội của anh không?"
Tôi không hiểu tại sao chủ đề câu chuyện lại nhảy vọt sang tận chuyện này nhưng vẫn nương theo lời anh mà hỏi tại sao.
"Bởi vì anh biết mình chắc chắn sẽ phải trải qua trận đại chiến này, mặc dù biết bản thân sẽ chiến thắng, nhưng anh lo sợ nếu em gia nhập sẽ khiến quỹ đạo sự việc bị thay đổi."
Lời bày tỏ kỳ lạ của Lục Nghiên khiến tôi nảy ra một khả năng động trời. Tôi trợn tròn mắt nhìn anh, bàn tay vô thức siết ch/ặt lấy tay anh.
Lục Nghiên nắm lại tay tôi như để trấn an: "Anh không quan tâm đến việc sẽ thắng hay thua, chỉ là trận chiến này thương vo/ng vô cùng thảm khốc, anh sợ không bảo vệ được em, nếu như lại để em xảy ra bất trắc, chắc chắn anh sẽ không thể tha thứ cho chính mình."
"Anh..."
"Đúng thế."
Dường như Lục Nghiên biết tôi định nói gì, bèn dứt khoát đáp lời: "Anh cũng sống lại rồi."
Tôi cực kỳ chấn động: "Anh... tại sao anh, cũng được trọng sinh? Anh... anh cũng từng ch*t một lần rồi sao?"
"Có lẽ là do ông trời cũng bị anh làm cho cảm động chăng."
"Ý anh là sao?"
Thế nhưng mặc cho tôi gặng hỏi thế nào đi chăng nữa, Lục Nghiên nhất quyết không chịu nói cho tôi biết.
"Anh thật sự đã thích em từ rất lâu rồi sao?"
"Anh lừa em đâu có lợi lộc gì."
"Nhưng kiếp trước rõ ràng chúng ta chẳng có mấy giao thoa với nhau cơ mà."
"Là do em không muốn dây dưa với anh thôi, chứ anh vẫn luôn âm thầm dõi theo em đấy."
Mặt tôi lại đỏ bừng lên một lần nữa: "Thế thì... thế sao anh chưa từng cho em biết..."
"Trước khi phân hóa, trong miệng người khác anh chỉ là một kẻ t/àn t/ật, anh tự thấy bản thân chẳng có tư cách gì để so bì với Ứng Từ. Huống hồ anh vẫn luôn đinh ninh rằng tình cảm giữa em và Ứng Từ rất tốt đẹp, anh chỉ cần em được hạnh phúc là đủ rồi."
Chương 12:
Hóa ra hai chúng tôi đều giống hệt nhau, đều thiếu tự tin vào bản thân mình như thế.
"Em cứ tưởng anh gh/ét em lắm."
"Anh thích em."
Tại sao trên đời này lại có người tỏ tình nghe vừa thuận miệng lại vừa chân thành đến thế nhỉ?
"Quân Quân, anh đã đ/á/nh dấu em rồi, em sẽ gả cho anh, có đúng không?"
Beta vốn không thể bị đ/á/nh dấu, tôi biết Lục Nghiên nắm rõ điều này hơn ai hết. Anh chỉ đang cố tình nói vậy mà thôi.
Tôi x/ấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, dưới ánh mắt chăm chú của anh mà chậm rãi gật đầu: "Em đồng ý."
Chương 12
Chương 15
Chương 22
Chương 8
Chương 10
Chương 20
Chương 14
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook