Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cả con phố gần như bị lấp đầy bởi đồ hồi môn của Hoắc thị và những người bận rộn. Mãi đến khi trời vừa hửng sáng ngày hôm sau, mọi thứ mới trở nên yên tĩnh.
Lúc này, ta cảm thấy thái dương mình gi/ật liên hồi. Cuối cùng, ta bất đắc dĩ, vỗ vỗ vào cái đầu của mình, "Muốn đi thì cứ đi đi."
Ta tháo đầu xuống, rồi thả cho nó bay đi.
Hoắc thị rời đi đã lâu, những Anh linh (linh h/ồn anh hùng) bao phủ và che chở trên đỉnh Hầu phủ cũng đã rời đi.
31.
Những gì ta nói với Hoắc thị đều là lời thật, nhưng vẫn còn một số điều chưa kể cho nàng.
Th* th/ể, là ta nhặt được cách đây tám năm. Nhưng Ni Hoan c.h.ế.t vào Âm niên, Âm nguyệt, Âm nhật, Âm thời (năm, tháng, ngày, giờ có âm khí nặng nhất), t.h.i t.h.ể lại rơi vào nơi ta bái Nguyệt tu hành.
Nàng có tạo hóa của nàng, h/ồn phách không tan có thể tu thành Tiểu Thi Yêu. Khi ta nhìn thấy nàng, r/un r/ẩy, bối rối đỡ lấy cái đầu sắp rớt của mình, không khỏi nảy sinh lòng thương xót.
Tiểu yêu mới sinh gì đó, đáng yêu nhất đấy mà.
Ta dạy nàng cách đi đứng để đầu không rơi, dạy nàng cách bái Nguyệt tu hành, dạy nàng cách từ chỗ m.ô.n.g muội bắt đầu khai mở linh trí. Nhưng tiến triển rất chậm.
Ta nghĩ đi nghĩ lại, đã nuôi rồi thì không thể chê nàng ng/u mà bỏ đi. Nếu đã vậy, thì dẫn nàng xuống núi, đi gặp gỡ một số người, một số chuyện khi nàng còn là người. Xem có thể kí/ch th/ích nàng một chút không.
Đương nhiên, mang cả cơ thể thì quá tốn sức, nên ta chỉ mang theo cái đầu thôi.
32.
Lúc này Tôn Tần vẫn còn đang ngủ trong phòng, cái đầu của Ni Hoan bay thẳng vào.
Tiểu yêu m.ô.n.g muội trước đây nói chuyện còn không rõ ràng, sau khi bị kí/ch th/ích đã khai mở, quả nhiên linh hoạt hơn nhiều.
Đầu nàng bay lượn trong phòng Tôn Tần, "Tôn lang..."
Tôn Tần kinh hãi suýt c.h.ế.t ngất, "Ngươi… ngươi là cái thứ gì?!"
Nàng nói: "Ta là Hoan Nhi đây, Tôn lang không nhận ra ta sao?
"Tôn lang, ta một lòng chân thành với chàng. Sao chàng, nhẫn tâm hại ta…?" Cái đầu nàng cứ bay lo/ạn xạ trong phòng Tôn Tần.
Tôn Tần kinh sợ kêu khóc t.h.ả.m thiết. Chỉ là ta đứng ở cửa, tiếng kêu của hắn ta không truyền ra ngoài được.
"Là Hoắc thị! Là ả tiện nhân Hoắc Hỉ Quân hại nàng! Nàng không thấy sao? Những năm này ta lạnh nhạt với nàng ta, lòng ta chỉ có nàng thôi mà..."
Giọng nói của Ni Hoan, nghe như tiếng q/uỷ khóc, "Hại ta còn chưa đủ, ngươi còn muốn hại bao nhiêu người nữa? Kẻ tai họa như ngươi, ta không thể để ngươi ở lại nhân gian..."
Trong phòng liên tục truyền ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Nói thật, cái đầu ngắm không chuẩn lắm. Cứ "đùng đùng" đ.â.m lo/ạn xạ trong phòng.
Hơn nữa nàng cũng không có khả năng tấn công gì nhiều, chỉ có thể dùng đầu đuổi theo c.ắ.n người. May mà Tôn Tần bị g/ãy chân, để nàng c.ắ.n vài miếng cho thỏa cơn thèm.
33.
Tôn Tần tuy không bị thương g/ãy xươ/ng, nhưng bị dọa đến sùi bọt mép, c.h.ế.t ngất một lúc.
Vậy mà hắn ta lại không bị hóa đi/ên. Cũng chẳng còn bận tâm đến chuyện hòa ly nữa, việc đầu tiên là cho người đến Thanh Vân Quan mời mấy chục Đạo sĩ về bắt yêu.
Đáng tiếc không mời được Tĩnh Hư. Chỉ có một đám tạp nham ùn ùn kéo đến bày trận thế ở viện ta để làm phép.
Tôn Cảnh chen chúc trong đám đông, lớn tiếng hô hào: "Đánh c.h.ế.t yêu nghiệt này!"
Trong phòng, cái đầu Ni Hoan r/un r/ẩy trong lòng ta.
Ta nói: "Ngươi r/un r/ẩy cái gì, đám gà con này đã dọa ngươi sợ rồi sao? Nhớ năm xưa, Thanh Vân Cửu T.ử (chín đệ t.ử giỏi nhất Thanh Vân) đến vây công ta, đã bị ta c.h.é.m mất tám người đấy." Thanh Vân Quan cũng sa sút rồi, giờ chỉ còn nuôi dưỡng những kẻ ng/u ngốc thế này. Đúng là nắp qu/an t/ài của Tổ sư gia cũng không đ/è nổi.
Cái đầu ngạc nhiên: "Còn một người nữa đâu?"
Ta đang định nói, bỗng nhiên nghe thấy một chút động tĩnh thú vị.
Không ngờ Tôn Tần, bỏ lại nhi t.ử một mình trong phủ, chạy trốn rồi.
Hắn ta hình như không biết ta có thể c.ắ.n c.h.ế.t đứa nhi t.ử duy nhất của hắn ta chỉ bằng một miếng.
34.
Trận thế bắt yêu trong phủ lớn đến vậy, nhưng nào ngờ Tôn Tần lại được người ta khiêng đi. Nhìn dáng vẻ, dường như muốn tìm đến những cố nhân có thể vào cung để cầu c/ứu.
Hắn ta vừa đi vừa dặn dò quản gia Hầu phủ: "Chỉ cần nói rõ trong phủ ta có Yêu, ta bị yêu vật mê hoặc, nhất định sẽ khiến Hoàng thượng thông cảm."
Quản gia hỏi: "Vậy phu nhân có thể quay về không ạ?"
Tôn Tần bực bội nói: "Ta cần nàng ta làm gì?! Một con gà mái đã không còn biết đẻ trứng, lại còn là cô nhi!"
Quản gia nói Hoắc thị dù sao cũng là muội muội của Hoàng hậu...
Tôn Tần cười lạnh: "Ngươi biết gì..."
Đang nói chuyện, xe ngựa đột nhiên dừng lại bên đường. Tôn Tần vừa bị ngã g/ãy chân sợ hãi tột độ, kêu la một lúc mới dừng lại.
Rồi hắn ta mới chú ý đến một quầy xem bói bên đường.
Chính là ta biến hóa thành.
35.
Lúc này ta cười nói: "Xem ra Ngài chính là hữu duyên nhân của ngày hôm nay rồi."
Tôn Tần bực bội liếc ta một cái, ra lệnh cho người mau chóng sửa xe ngựa để đi tiếp.
Ta nói: "Vị khách quan này, trong nhà Ngài có phải đang gặp chuyện phiền lòng không? Bần đạo bấm đ/ốt ngón tay, sợ là có liên quan đến chuyện phu thê."
Tôn Tần và quản gia nhìn nhau, đột nhiên cảm thấy xem bói cũng không tồi.
Hắn ta nói: "Nếu ngươi có tài thật, bổn Hầu gia sẽ có thưởng!"
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook