Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28
Lại mở mắt ra lần nữa, là ở ngã tư đường phố cũ. Bầu trời đang bắt đầu lác đ/á/c rơi những bông tuyết.
Trên người tôi vẫn mặc bộ đồng phục xanh trắng mỏng manh, ngơ ngẩn nhìn con đường buổi sớm m/ù sương. Sai rồi. Lại sai rồi.
Không phải gã đồ tể. Vậy thì sẽ là ai?
Sự nôn nóng dâng lên trong lòng, tôi xoa xoa chóp mũi bị đông cứng đến đỏ ửng. Nhưng bỗng nhiên tôi bị kéo mạnh ra sau, ngã vào một vòng tay ấm áp. Một giọng nói mang theo chút bực dọc vang lên từ phía trên đỉnh đầu:
"Em không cần mạng nữa hả?!"
29
Thân nhiệt truyền qua lớp vải áo. Cả người tôi được bao bọc bởi chiếc áo phao to sụ. Ngẩng đầu lên, Tống Sơ Hành đang rũ mắt nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ hoảng lo/ạn.
"Xe cứ bấm còi liên tục, em không nghe thấy hả?"
Sống mũi tôi cay cay, vùi đầu vào hõm cổ anh ấy: "Tống Sơ Hành..." tôi run giọng nói, "Em không cần nữa... em không cần gì nữa hết... em cái gì cũng không cần, anh đừng đi có được không..."
Tiếng tôi đ/ứt quãng, hơi nóng phả ra làm tan chảy những bông tuyết đọng trên lông mi, ướt đẫm một mảng. Không rõ là nước mắt hay nước tuyết. Tống Sơ Hành cứng đờ người, vòng tay ôm lấy tôi, thở dài một tiếng:
"Nam Kha, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
30
Lần xuyên không thứ ba, tôi càng thêm cẩn trọng. Cảnh giác với bất kỳ t/ai n/ạn nào có thể xảy ra quanh Tống Sơ Hành.
Qua đường tôi luôn đi bên trái anh ấy. Theo thói quen ngẩng đầu quan sát các công trình trên cao. Kiểm tra dây an toàn trên người anh ấy đến lần thứ ba mươi. Anh ấy cuối cùng cũng không nhịn được mà nói:
"Dạo này em... lạ lắm đấy."
Tôi tùy tiện tìm một cái cớ để lấp li /ếm qua chuyện. Đầu óc chỉ mải tính toán: Làm sao để tránh được cái ch*t? Nghĩ xem, rốt cuộc là ai muốn lấy mạng Tống Sơ Hành?
Ngày sinh nhật 18 tuổi, tôi kéo Tống Sơ Hành đến chùa Linh Ẩn. Những tấm thẻ bình an khắc tên được treo cao, đung đưa theo gió. Anh ấy hỏi tôi đã ước điều gì. Tôi nhắm mắt lại, c/ầu x/in Phật tổ phù hộ:
Chàng thiếu niên bên cạnh con sống lâu trăm tuổi, bình an vô lo.
Mở mắt ra, tôi mỉm cười nhìn anh ấy: "Nói ra là không linh nghiệm đâu."
31
Lẽ ra là không linh nghiệm. Bất kể thế nào, cũng đều không linh nghiệm.
Tiếng gió rít gào lướt qua bên tai ở ngôi chùa, cuốn theo một trận mưa lất phất. Bầu trời đã sớm giăng mây đen. Những hạt mưa rơi xuống.
Trước mắt chỉ còn lại tấm bia m/ộ của Tống Sơ Hành. Chàng thiếu niên trong bức ảnh trắng đen cười thật phóng khoáng, rạng rỡ. Trái tim tôi cũng theo những hạt mưa mà rơi xuống vực thẳm.
32
Và sau đó?
Vở kịch ấy cứ lặp lại, hết lần này đến lần khác, đầy tính châm biếm.
Lớp học, kỳ thi đại học, lễ tốt nghiệp, lời tỏ tình...
Đi qua con đường rợp bóng cây đầy lá rụng trước cổng trường, gặp lại chú b/án bánh kếp bên chiếc xe đẩy quen thuộc.
Cùng anh chăm sóc Tiểu Chiêu, trao nhau những nụ hôn nồng ch/áy.
Xuân, hạ, thu, đông.
Mỗi một ngày trôi qua đều là sự đếm ngược.
Tôi xoay vần trong những dòng thời gian lặp đi lặp lại.
Dần dần trở nên tê liệt.
Giống như một diễn viên hài kịch vụng về, nỗ lực diễn đi diễn lại những bước đi trên sân khấu, thử mọi cách giải khác nhau, để rồi cuối cùng vẫn nhận về cùng một kết cục.
Tinh thần tôi ngày càng căng thẳng tột độ. Bất kỳ một biến động nhỏ nào cũng có thể khiến tôi suy sụp dễ dàng.
Tôi nhớ rất rõ, có một lần nọ...
Trong một dòng thời gian, cửa kính phòng thí nghiệm đột ngột vỡ tan, Tống Sơ Hành đã lao ra đỡ cho tôi.
Lưng anh bị mảnh kính găm vào, m/áu thịt be bét.
Lúc ở phòng y tế xử lý vết thương, anh cứ liên tục hít hà vì đ/au, vậy mà gương mặt vẫn tái nhợt, mỉm cười nói với tôi:
"Không sao đâu, không đ/au mà."
Nghe thấy câu nói đó, tôi bỗng nhiên mất kiểm soát.
7 - END
Chương 3
Chương 40
Chương 36
9
9
8
Bình luận
Bình luận Facebook